Dưới chân núi Già La trút xuống một trận mưa lớn.
Trong mưa lẫn cả những hạt đá lạnh li ti, lạnh đến thấu xương, mặt đất bùn nhão lầy lội chỗ nông chỗ sâu khiến người ta khó lòng di chuyển.
Đêm khuya, một người một ngựa đội mưa lạnh tiến vào doanh trại bên bờ sông. Người này đội nón lá, khoác trên mình lớp vải phủ dầu che mưa, nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên lớp vải ấy thấm đẫm những vết máu mà nước mưa không tài nào gột sạch được. Dây cương khẽ giật, vó ngựa dẫm mạnh xuống đất, mùi máu tanh tỏa ra cùng sát khí nồng đậm.
Mấy tên thị vệ tiến lên: "Đại nhân!"
Đàn Hoa xuống ngựa, hỏi: "Hữu thống lĩnh đâu?"
Thị vệ đáp: "Hữu thống lĩnh hình như vừa nhận được tin tức gì đó, đã sang bờ bên kia sông rồi."
Canh tư, mưa vẫn chưa dứt.
Gió lớn thổi vào lều bạt kêu phần phật, Đàn Hoa ngồi trước chiếc bàn thấp. Sau lưng nàng, cửa lều hé mở, gió điên cuồng ùa vào. Đàn Hoa như có dự cảm, nhanh tay che lấy ngọn đèn dầu. Dạ Kiêu nhanh chóng tiến vào, lập tức phong kín cửa lều.
Hắn ném lớp áo phủ dầu nặng trịch sang một bên, tiến đến cạnh Đàn Hoa.
Đàn Hoa đang vẽ bản đồ địa hình. Dạ Kiêu hỏi: "Thế nào rồi?"
Đàn Hoa đáp: "Khó tìm lắm."
Lúc này họ đang ở dưới một dãy núi phía nam chiến tuyến. Xuyên qua rặng núi hiểm trở phía trước sẽ có một lối tắt dẫn đến con đường trọng yếu vận chuyển lương thảo của quân Ô Đồ. Nhưng núi cao rừng rậm, không bóng người qua lại, Lương Vương phái Thân Quân Ti tới đây khảo sát địa hình đã hơn một tháng trời.
Bản đồ địa hình tựa như một mầm cây khô mọc trên tấm lụa, cứ cách vài ngày lại được thêm thắt vài nét, chậm rãi vươn rộng cành nhánh ra ngoài.
Dạ Kiêu hâm nóng chút sữa dê, mang một bát đến cho Đàn Hoa xua lạnh. Đàn Hoa đón lấy, tiện miệng hỏi: "Đêm nay sao không nghe thấy tiếng quỷ hú nữa?"
Dạ Kiêu cười khì một tiếng.
Cái gọi là quỷ hú mà nàng nói chính là cặp huynh đệ sinh đôi họ Tôn trong Thân Quân Ti. Hai kẻ này vốn dĩ mồm mép liến thoắng, thời gian trước làm nhiệm vụ bị thương, đêm nào cũng đau đến mức gào khóc thảm thiết.
"Đã tiễn đi rồi." Dạ Kiêu ngồi xuống một bên, nhấp ngụm sữa nóng: "Đêm nay ta ra ngoài cũng chính vì việc này. Có tin báo rằng, cách bờ sông bên kia hai mươi dặm vừa dựng một y sở."
Đàn Hoa ngạc nhiên: "Y sở? Dựng ở nơi này sao?"
Dạ Kiêu nói: "Ban đầu ta cũng lấy làm lạ, hôm nay đi dò xét mới biết, đó chính là nơi đóng chân mới của Xuân Hạnh Đường."
Đàn Hoa rời mắt khỏi bản đồ nhìn về phía Dạ Kiêu.
Các chi nhánh của Xuân Hạnh Đường rải rác khắp cả nước, vốn dĩ nơi gần đây nhất là ở huyện thành cách xa bảy mươi dặm. Sau này chiến loạn áp sát, lưu dân tứ tán, thương lộ vận chuyển vật tư bị cắt đứt hoàn toàn. Lão chưởng quỹ tuổi tác đã cao, trong tay không thuốc, trong túi không bạc, thực sự không trụ vững nên đã đóng cửa.
Đàn Hoa lẩm bẩm: "Xuân Hạnh Đường."
Dạ Kiêu gật đầu: "Đúng vậy, nghe nói là do Dương công tử thực hiện. Hắn điều phối kho dự trữ từ tổng hiệu, quy hoạch lại một tuyến đường vận chuyển thuốc mới, né tránh vùng chiến sự mới dựng được y sở này."
Dạ Kiêu uống cạn bát sữa dê, quẹt miệng nói tiếp: "Ta đã đưa huynh đệ Tôn gia đến đó rồi. Vết thương của bọn họ nếu không chữa trị e là sẽ tàn tật mất. Cô mau uống sữa đi, ta phải tìm bao nhiêu nơi mới xin được chút sữa tươi này đấy."
Đàn Hoa bưng bát sữa, hồi lâu không cử động. Ánh mắt nàng thoáng chạm vào thanh kiếm đặt nơi góc lều, cầu vai chợt nhói đau.
Hồi mùa đông, nàng từng tâm cơ vạch ra một cuộc phục kích để tiêu diệt Kha Liệt. Mọi chuyện vốn dĩ thuận lợi, Kha Liệt dẫn theo một toán quân rơi vào vòng vây của nàng. Quân của nàng dẫu ít hơn Kha Liệt nhưng đều là tinh binh, lại chiếm được lợi thế.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Đàn Hoa sắp thành công, thanh kiếm đâm về phía Kha Liệt bỗng dưng gãy đoạn. Sát chiêu của Đàn Hoa xưa nay không để lại đường lui, kiếm gãy, thanh đao cong của Kha Liệt từ trên vai nàng chém xuống. Nếu không phải nàng có công lực thâm hậu, gồng mình né tránh thì nửa thân người đã bị hắn chẻ làm đôi.
Kha Liệt bị thương được bộ hạ hộ tống tháo chạy về Ô Đồ. Thanh đao cong rơi trên mặt đất, trông giống hệt vầng trăng khuyết trên bầu trời. Đàn Hoa nằm giữa vũng máu chất vấn vầng trăng ấy: "Hai người đang phù hộ cho hắn sao?"
Trên vai nàng từ đó để lại một vết sẹo sâu hoắm thấy tận xương.
"Dương công tử cũng ở đó chứ?" Đàn Hoa hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!