So với vị Thống lĩnh Tả doanh vệ nọ dứt khoát đoạn tuyệt, kẻ còn ở lại trong thành Cảnh Thuận này xem chừng có phần khó lòng chống đỡ.
Với Dương Tri Hú mà nói, chuyện này như một cơn sóng ngầm âm ỉ. Thời gian trước, chàng nếu không phải đang tính kế giữ Đàn Hoa ở lại thì cũng là suy tư cách thú nhận quá khứ với nàng. Dẫu tâm tư nặng nề, thân thể không khoẻ, nhưng ít ra trong lòng còn có điều để mong ngóng.
Nay thì hay rồi, Đàn Hoa đến đi như gió, chỉ trong chớp mắt người đã chẳng thấy đâu.
Nàng tựa như cơn hồng thủy cuồn cuộn, lúc đến dập dờn sóng vỗ, nguy cơ tứ bề; lúc qua rồi, tưởng như sóng yên biển lặng.
Thế nhưng, trên bờ sông của chàng còn sót lại những gì?
Chỉ còn trống rỗng, vạn sự trống không.
Lưu công công cũng đã đi rồi. Trong thành Cảnh Thuận, người người đang kiểm điểm lại chút tàn dư sau hoạn nạn. Bao năm phấn đấu, chỉ trong một sớm đã tan thành mây khói, thực là khổ không thấu lời.
Cũng may ông trời còn đoái thương, liên tiếp mấy ngày nắng ráo, hoa tươi khoe sắc, lá sen xanh mướt, tường trắng ngói đen hòa cùng tiếng ve râm ran. Sự tĩnh lặng ấy như xoa dịu lòng dân trong thành, thắp lại ngọn lửa hy vọng khiến sức sống dần hồi sinh.
Vương Chấn Nghĩa, kẻ vừa từ cõi chết trở về mở tiệc chiêu đãi Dương Tri Hú. Vừa bước chân vào cửa, hắn đã quỳ sụp xuống trước mặt Dương nhị công tử. Dương Tri Hú đỡ hắn dậy, hắn liền ôm chầm lấy chàng mà khóc rống lên, nói rằng: "Dương huynh, huynh vì nhà ta mà chạy vạy ngược xuôi, gầy sọp cả đi thế này, đại ân đại đức ấy, kiếp này ta có làm trâu làm ngựa cũng không báo đáp cho hết!"
Vương Chấn Nghĩa tự than, nhà hắn trải qua kiếp nạn này, đến cái chậu hoa ra hồn cũng chẳng tìm thấy, nhưng may sao giữ được mạng. Còn mạng là còn hy vọng, huống hồ nhà hắn vốn có đường thông thương trên biển. Để báo đáp ơn cứu mạng, hắn chủ động đề nghị nhường bớt lợi nhuận từ thuyền buôn, nhưng Dương Tri Hú đã khước từ.
"Ngươi cũng đừng tìm Trình gia gây hấn nữa." Dương Tri Hú nhìn thấu ý đồ trả thù của Vương Chấn Nghĩa, liền khuyên giải: "Trình gia xưa nay chỉ chăm chăm một lối, không mở rộng đường khác, lại chẳng chuẩn bị đường lui. Ngày thường tiêu xài hoang phí, đối nhân xử thế hà khắc thiếu ân nghĩa. Nay lâm hoạn nạn, đã chẳng còn cơ hội để đông sơn tái khởi. Các ngươi hiện giờ nên chú trọng bản thân, hồi phục sinh lợi, tranh thủ sớm ngày phục hồi nguyên khí mới là thượng sách."
"Cha ta cũng khuyên như vậy, nói nhà họ giờ đến thê thiếp cũng nuôi không nổi rồi." Vương Chấn Nghĩa tay nắm bình rượu, nói với Dương Tri Hú: "Lời cha ta nói ta không nghe, nhưng lời huynh nói, ta nghe!"
Hắn dốc mấy ngụm rượu, tìm lại được chút vui vẻ đã mất từ lâu. Quay sang nhìn Dương Tri Hú, thấy chàng ngồi bên song cửa, đưa mắt nhìn ra xa, thần sắc thoáng hiện nét thê lương.
"Sao vậy?" Vương Chấn Nghĩa chậm chạp nhận ra: "Huynh ngồi đó có ổn không? Cẩn thận kẻo trúng gió."
Trúng gió hay không Dương Tri Hú cũng chẳng rõ, nhưng Hồng Phúc lâu này, căn phòng nhã gian quen thuộc này, vị trí bên cửa sổ này khiến chàng bất giác nhớ lại bóng lưng năm ấy đứng bên bờ sông nhỏ chờ đợi mình. Khi đó chàng vẫn còn đang dỗi hờn với nàng, ngồi tại đây, mặt thì đàm đạo với bè bạn, thực chất tâm trí đều đặt nơi người dưới lầu, trăn trở tìm cách vừa có thể trừng phạt nàng đôi chút, vừa khiến bản thân được vui lòng.
Ngày ấy càng nghĩ càng hân hoan, nay càng nghĩ lòng càng trống trải.
Gió ấm thổi qua, tóc mây vờn mặt, tình ý thương tâm.
Trong tòa thành này có quá nhiều nơi khiến chàng bất giác đau lòng.
Chỉ vẻn vẹn một mùa hè, chàng đã mua cho nàng không biết bao nhiêu món đồ chơi nhỏ ven đường, giờ đây tất thảy đều hóa thành chuyện cũ ngậm ngùi.
Vương Chấn Nghĩa gọi mấy tiếng mới kéo được hồn chàng trở về. Chàng đòi uống rượu, Vương Chấn Nghĩa đưa rượu cho chàng, tiện miệng nói: "Rượu ở đây vẫn chẳng bằng Lưu Hoa Các. Hiện giờ thân thể huynh không tốt, đợi khá hơn chút, tiểu đệ sẽ hộ tống huynh đi nếm thử Bách Hoa Nhưỡng!"
Chẳng biết là chạm vào nỗi niềm chi, sắc mặt Dương Tri Hú chợt đắng chát, bi thương từ tận đáy lòng dâng lên, chén rượu này cũng chẳng thể nuốt trôi được nữa.
—
Lý Văn dạo gần đây phải chịu áp lực tâm lý cực kỳ lớn.
Căn nguyên là do một lần lỡ miệng.
Trước đây, để tránh người thân lo lắng, Dương Tri Hú dù có khó chịu cũng rất ít khi biểu hiện ra ngoài. Nhưng lần này đến sức lực để ngụy trang chàng cũng chẳng còn, tâm tình đều viết rõ trên mặt khiến cả nhà Dương phủ sầu muộn khôn nguôi.
Một ngày dưới bếp, đám nha hoàn tụ tập bàn tán xem nên nấu món gì để nhị công tử khai vị. Lý Văn ghé qua ăn vụng, nghe thấy liền phán: "Các cô làm gì cũng vô ích thôi!" Đám nha hoàn không vui, mắng hắn chẳng biết quan tâm nhị công tử. Lý Văn nhảy dựng lên: "Ta không quan tâm? Toàn cậy vào ta cả đấy! Nha hoàn không thèm đếm xỉa, Lý Văn cuống quá, thốt ra: "Công tử là mắc bệnh tương tư!
Các cô thì biết cái gì!"
Thật là một bí mật kinh thiên động địa!
Dương Ngọc lang mắc bệnh tương tư rồi.
Đám nha hoàn thi nhau chạy thục mạng, tranh nhau đem tin này báo cho Quản sự ma ma. Ma ma nọ lại rảo bước nhanh, truyền tin đến tai lão gia và phu nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!