Chương 33: (Vô Đề)

Trời tối mịt, gió lộng.

Trong Dương phủ.

Bên ngoài phòng ngủ của Dương nhị công tử, hai tên hộ viện đang đứng gác, cơn buồn ngủ ập đến khiến họ không nhịn được mà lén ngáp dài.

Đột nhiên, từ phía cổng viện vang lên tiếng kêu kinh ngạc và tiếng gốm sứ vỡ vụn, làm cả hai giật mình tỉnh cả ngủ.

Người ở cổng nói: "Ối chao, sao ngươi bất cẩn thế?"

"… Trời ơi! Vừa rồi, vừa rồi hình như có bóng ma!"

"Ma mãnh gì chứ, đừng nói gở như vậy, để quản sự ma ma nghe thấy là bị phạt tiền lương tháng đấy!"

Hai tên hộ viện nhìn nhau, rồi cùng tiến về phía đó xem xét tình hình.

Hai nha hoàn đang đứng ở cổng phân bua.

"Ngươi còn làm đổ cả thang thuốc của nhị công tử nữa à?"

"Ta… ta đi sắc lại ngay đây."

"Chán thật, đúng là vụng về!"

Hộ viện quát khẽ: "Nhỏ tiếng thôi."

Phía sau, "bóng ma" nọ phi thân xuống từ mái nhà, mở cửa rồi khép lại, động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.

Trong phòng nồng nặc mùi thuốc.

Đàn Hoa tiến đến bên nhuyễn tháp, người nằm đó đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi mà Dương Tri Hú đã gầy đi trông thấy, hốc mắt trũng sâu, trên đầu quấn khăn buộc trán, ngay cả khi ngủ chân mày chàng vẫn khẽ nhíu lại.

Đàn Hoa lại gần, đưa tay ra nhẹ nhàng che miệng chàng lại.

Dương Tri Hú khẽ run lên, mở mắt ra thấy là Đàn Hoa thì ánh mắt thoáng hiện vẻ đau thương. Chàng đưa tay từ trong chăn ra nắm lấy cổ tay nàng, Đàn Hoa dời tay đi một chút chàng mới mở lời, giọng khản đặc đến đáng sợ: "Đàn nương, ta… ta có chuyện muốn nói với nàng…"

Đàn Hoa hỏi: "Chuyện gì?"

Dương Tri Hú đáp: "Nàng có biết, trước kia…"

"Khoan đã." Đàn Hoa ngắt lời chàng: "Vẫn là nghe ta trước đi." Nàng lại xích gần thêm chút nữa, Dương Tri Hú theo bản năng lấy lòng bàn tay che mặt mình lại: "Bệnh khí của ta nặng lắm, nàng đừng lại gần."

"Không sao đâu." Đàn Hoa hất cằm: "Ta có một nơi muốn đưa chàng đi, có đi không?"

Dương Tri Hú ngẩn người nhìn nàng. Giọng điệu của Đàn Hoa lúc này rất nhẹ nhàng, có phần giống như… chàng thầm nghĩ, có phần giống như hồi nhỏ khi chàng không muốn đi học, bèn lén lút dụ dỗ bạn bè cùng trốn học vậy.

Chàng chẳng cần suy nghĩ mà gật đầu ngay lập tức.

Đàn Hoa giúp chàng mặc y phục, chuẩn bị sẵn sàng. Dương Tri Hú tựa vào tay nàng chậm rãi đứng dậy, nói: "Để ta bảo người ngoài cửa rời đi."

"Đừng, làm thì phải làm cho trọn bộ chứ." Đàn Hoa đường hoàng nói: "Đêm nay ta muốn ở ngay trước mắt bao nhiêu người mà đánh cắp Dương nhị công tử đi."

Nàng tiến đến bên bàn, trên bàn còn sót lại vài mẩu dược liệu, nàng nhặt lấy hai miếng, mở hé cửa sổ một khe nhỏ, nhắm vào cái chuông treo dưới mái hiên nơi cuối hành lang mà búng một cái —— tiếng chuông vang lên đinh đang một tiếng, làm hai tên hộ vệ ngoài cửa giật nảy mình. Nàng lại búng tiếp, họ lại giật mình lần nữa.

"… Trời đất! Không đúng đâu, tiếng động từ đâu ra thế, không lẽ có ma thật à, ngươi mau qua xem đi!"

"Sao lại là ta! Ngươi đi đi!"

"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, đừng làm ồn đến nhị công tử, cùng đi đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!