Chương 30: (Vô Đề)

Đàn Hoa nhíu mày trước tiếng hô kinh ngạc ấy. Đây không phải hành vi của một cận vệ Thân Quân Ti đủ tư cách, càng không phải phong cách của Dạ Kiêu.

Nàng trở tay đóng cửa, khi quay người lại, Dạ Kiêu đã lao đến trước mặt nàng.

"Xích Tuyết, thực sự là cô, cô còn sống!"

Trước một sự thật hiển nhiên như vậy, Đàn Hoa không buồn đáp lời.

Miệng Dạ Kiêu há ra rồi khép lại, khép lại rồi lại há ra, dường như không biết phải bắt đầu từ đâu: "… Huynh đệ đã tìm cô rất lâu, con đường từ Ô Đồ về Thiên Kinh đã bị lật đi lật lại mấy lần mà chẳng thấy tung tích cô đâu."

Đàn Hoa nói: "Thời gian trước ta bị thương nên lánh tới một chỗ."

"Bị thương? Giờ cô thấy thế nào rồi?"

"Đã không sao nữa."

Dạ Kiêu quan sát sắc mặt nàng, thấy tông khí* sung mãn, đúng là thân thể đã khoẻ mạnh nên mới thực sự an tâm.

*Tông khí: khí lưu thông trong các kinh mạch.

"Tại sao cô không về kinh?" Dạ Kiêu hỏi: "Sao cô lại xuất hiện ở đây?"

"Ta dưỡng thương ở Cảnh Thuận, không ngờ lại gặp các huynh." Đàn Hoa lướt qua người hắn, đi về phía bàn: "Động tĩnh náo loạn của mấy huynh ở đây cũng lớn quá đấy."

Dạ Kiêu cũng bước tới, kể cho nàng nghe: "Triều đình sắp xuất binh đánh Ô Đồ, Hoàng thượng bổ nhiệm Vương Trị làm đại tướng quân, hiện đang ráo riết trưng thu quân hưởng. Cô còn nhớ Lưu công công, tên hầu cận bên cạnh Hoàng hậu không? Ông ta là Đốc hưởng đặc sứ của phủ Cảnh Thuận lần này. Cảnh Thuận nhiều tiền, nhưng người ở đây đa phần tinh ranh xảo quyệt, ông ta sợ bị lừa nên mới mang bọn ta theo."

Đàn Hoa hỏi: "Nghĩa phụ vẫn ổn chứ?"

Dạ Kiêu: "Mọi thứ đều ổn, hiện người đang ẩn cư trong Vương phủ."

Đàn Hoa: "Ẩn cư?"

"Tinh lực Hoàng thượng ngày càng sa sút, thần minh thất thủ, thường xuyên thấy ảo giác ma quỷ, e là chẳng còn sống được mấy ngày nữa. Hiện phe cánh Hoàng hậu đang chuyên quyền, giữa lúc nhiều chuyện này, chủ tử thuận nước đẩy thuyền, giả vờ bị quản thúc trong Vương phủ, đóng cửa tạ khách để đợi thời cơ." Dạ Kiêu nói đoạn lại tiếp: "Bọn ta vẫn luôn tìm cô, chủ tử có thể thuận lợi trở về Đại Thịnh, cô đã lập công lớn đấy, Xích Tuyết."

Đàn Hoa đáp: "Nghĩa phụ cát nhân thiên tướng, ta không dám nhận công."

Dạ Kiêu đứng trước mặt nàng, nhìn nàng thật lâu, ánh mắt lay động, mấy bận hít sâu như có ngàn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Cô không sao là tốt rồi."

Đàn Hoa ngước mắt nhìn nam tử cao lớn trước mặt.

Dạ Kiêu lớn hơn nàng hai tuổi, nghe tên là biết, đây cũng là một kẻ may mắn được Lương Vương ban danh. Lần đầu Đàn Hoa gặp hắn là ở trường ngựa Mục Bắc, những đứa trẻ mới được tuyển chọn đều sẽ được đưa đến đây. Dạ Kiêu đến sớm hơn nàng một năm, đã là quản sự rồi, dẫn dắt vài người mới, hàng ngày luyện võ chăn ngựa.

Thân hình Dạ Kiêu cao lớn hơn bạn cùng lứa, ít nói cười, võ nghệ cao cường, những đứa trẻ khác lúc đầu đều sợ hắn. Sau này tiếp xúc mới biết hắn chỉ là vụng miệng, tính cách thực ra rất chân chất, đôi khi còn có phần chất phác đến khờ khạo.

Lần đầu Đàn Hoa nói chuyện với hắn là ở trường ngựa, lúc nhìn hắn bổ củi. Hắn giơ đao hạ xuống rất dứt khoát. Đáng lẽ hai người phải cùng nhau bổ củi, nhưng Đàn Hoa cứ để mặc phần của mình, ngồi một bên nghỉ ngơi. Dạ Kiêu bổ xong phần mình, tự nhiên bước qua bắt đầu bổ nốt phần của nàng.

"Huynh giống một nông phu." Đó là câu đầu tiên Đàn Hoa nói với hắn.

Dạ Kiêu ngẩn người, ngẩng đầu hỏi: "Sao cô biết?"

Đàn Hoa bảo: "Nhìn qua là biết."

Sau này Dạ Kiêu kể với nàng, nhà hắn vốn làm nông, sau quê nhà bị chiến tranh tàn phá, cả nhà chết sạch, chỉ còn mình hắn được quân đội của Lương Vương đi ngang qua nhặt về.

Nàng và Dạ Kiêu là hai kẻ có tư chất tốt nhất trong đám người nuôi ngựa thế hệ đó. Theo lý, họ phải có sự cạnh tranh nhất định, quan hệ sẽ khá căng thẳng. Những tiền bối ở trường ngựa kể rằng, trước đây thậm chí có những người nuôi ngựa tranh giành quá dữ dội dẫn đến tàn sát lẫn nhau.

Nhưng họ lại chung sống hòa thuận một cách kỳ lạ. Đàn Hoa không nghĩ mình có cách đối nhân xử thế gì đặc biệt, xem ra đều là công lao của Dạ Kiêu. Hắn là kẻ bẩm sinh chỉ biết lầm lũi làm việc, không ham tranh công. Đàn Hoa đôi khi lười biếng không muốn làm, chỉ cần liếc hắn một cái, hắn sẽ lẳng lặng làm hết phần việc của nàng.

Tất nhiên, nàng cũng chẳng chiếm tiện nghi không công, nàng cũng có giúp ích cho hắn, thậm chí là giúp một việc tày trời. Bởi lẽ Dạ Kiêu cái gì cũng làm tốt, duy chỉ có một việc làm không xong, đó chính là công việc chính của hắn —— nuôi ngựa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!