Chương 29: (Vô Đề)

Khi Đàn Hoa quay lại, Dương Tri Hú đã tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng vẫn chưa thể ngồi dậy ngay, lồng ngực phập phồng th* d*c.

Đàn Hoa lau người cho chàng, chàng khó khăn lắm mới góp nhặt được chút sức lực, câu đầu tiên nói với Đàn Hoa là: "Mở cửa sổ."

Lúc tình nồng ý loạn thì không sao, nhưng khi cơn mê đi qua, lý trí quay trở lại, thật khó mà chịu đựng được mùi vị hoan lạc nồng nặc vương vãi khắp nơi này.

Chẳng khác nào thú dữ giao hòa… Dương Tri Hú tinh thần tán loạn nghĩ thầm.

Bại hoại môn phong, văn nhã quét đất!

Đàn Hoa mở cửa sổ ra, Dương Tri Hú một tay chống thân mình, co một chân lên ngồi dậy. Đàn Hoa quay lại tiếp tục giúp chàng lau người, Dương Tri Hú nghiêng đầu nhìn, lúc này chàng mới chú ý tới, gương mặt Đàn Hoa vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng y phục không biết từ lúc nào đã bị mồ hôi thấm đẫm.

Vừa có phát hiện này, chút vẻ kiêu kỳ của chàng lập tức tan biến, hứng thú lại dâng lên.

"Nóng không?"

Đàn Hoa nghe chàng hỏi, đáp: "Cũng ổn."

Tay chàng chạm tới, nhẹ nhàng đặt lên cổ áo nàng, vẻ như có chút nghi hoặc: "Sao lại ra nhiều mồ hôi thế này?"

Đàn Hoa nhìn sang, đôi mắt mệt mỏi mà ôn hoà của Dương Tri Hú lúc đầu còn ra vẻ, sau đó liền tan chảy ra, người sát lại gần hơn một chút, khẽ nói: "Đồ xấu xa, cứ bắt nạt người khác là lại hưng phấn, hửm?"

Đàn Hoa bị câu nói của chàng làm cho khựng lại.

Im lặng một hồi, Dương Tri Hú hỏi: "Nghĩ gì thế?"

Đàn Hoa nói thật: "Phản tỉnh."

Dương Tri Hú cười lười biếng.

Đàn Hoa thực sự đang phản tỉnh, chuyện đêm nay, rốt cuộc là để phạt Dương Tri Hú, hay là cố ý mượn cái cớ này để thỏa mãn d*c v*ng thầm kín.

Khó nói.

Dương Tri Hú lại nghĩ thông suốt hơn nàng, tiến sát lại gần thêm, dỗ dành nàng: "Nàng sớm nói là nàng thích kiểu này đi, không sao, Nhị ca chịu chút tủi thân, cho nàng bắt nạt đấy."

Đầu chàng hơi nghiêng, giọng nói không nóng không lạnh, chiếc cổ cao thanh mảnh, đường nét trôi chảy, ánh mắt Đàn Hoa lại dời đi.

Dương Tri Hú kéo nàng trở lại, nhéo cái mặt nhỏ ấy, nói: "Nhưng vừa nãy nàng suýt chút nữa làm ta mất mặt trước đồng liêu, có phải nên đền bù cho ta cái gì không?"

Đàn Hoa hỏi: "Ngài muốn gì?"

Dương Tri Hú cười bảo: "Thẳng thắn! Vậy là đồng ý rồi nhé."

Đàn Hoa cũng không biết mình nói "đồng ý" hồi nào, chỉ nhìn chàng im lặng.

Dương Tri Hú bắt đền: "Đồng ý là đồng ý, không được nuốt lời."

Đàn Hoa vẫn không nói gì, bắt đầu lại công việc trên tay, giúp chàng lau sạch thân thể rồi mang y phục tới. Thể lực Dương Tri Hú dần khôi phục, chủ yếu là tâm trạng không tệ, tinh thần phấn chấn, tự mình mặc đồ.

Đàn Hoa quay lại bên bàn, uống một ngụm trà lạnh, đặt chén lên mặt bàn, mở lời: "Có phải ngài muốn ta cùng ngài về Dương gia không?"

Dương Tri Hú nói: "Ồ, nàng thông suốt rồi đấy."

Đàn Hoa quay lưng về phía chàng, không nói lời nào.

Dương Tri Hú thắt đai lưng, nói: "Chỉ là dùng một bữa cơm đơn giản thôi, nàng đã nuôi sống được Mê Lạc Đinh, cha mẹ ta biết nàng ở Cảnh Thuận, nói gì cũng muốn gặp một lần để bày tỏ lòng cảm ơn, nàng cho họ một cơ hội đi."

Chàng mặc xong y phục, đi tới trước mặt Đàn Hoa, hai tay đặt nhẹ lên hai cánh tay nàng, nói: "Ta cam đoan với nàng, chỉ nói chuyện Mê Lạc Đinh thôi, ngoài ra không có gì khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!