Chương 28: (Vô Đề)

"Đi tra chút chuyện."

Đàn Hoa đáp lời chàng, tiến tới mở cửa, hai người trước sau bước vào phòng.

Đàn Hoa thắp ngọn đèn dầu trên bàn, tim đèn nổ lách tách một tiếng, sau đó nàng tháo đoản đao mang theo bên người, cất vào trong tủ.

Dương Tri Hú đứng bên cạnh lén quan sát.

"Chuyện gì mà phải đến tận phủ Thái thú để tra?"

"Ta muốn xem xem Lưu công công có để lại kế phòng hờ gì không."

"Tra ra chưa?"

"Họ không dám đắc tội với Quân đô chỉ huy sứ, tuy nhiên Dương gia vẫn phải nộp tiền vào trung quân, số lượng chắc chắn không nhỏ, đổi lấy một ít hương dược độ điệp, chẳng có tác dụng gì lớn."

"Chuyện tiền bạc bọn ta đang nghĩ cách, dù sao thế này vẫn tốt hơn bị tịch thu gia sản tuyệt hộ, cũng coi như thoát được một kiếp."

"Phải." Đàn Hoa tháo hộ cổ tay ném lên bàn: "Cách của ngài có tác dụng đấy."

Ngọn lửa đèn dầu chập chờn.

Ánh sáng mờ ảo hắt lên gương mặt Đàn Hoa, hàng mi rũ xuống, vẻ mặt vẫn bình thản như mọi khi.

Nhưng Dương Tri Hú vốn thông minh thấu suốt cỡ nào, chàng có thể từ gương mặt bất biến này mà nhìn ra đủ loại biến hóa tinh vi.

Lúc này tâm trạng Dương Tri Hú có chút phức tạp, một mặt chàng muốn giải quyết dứt điểm, lập tức nói rõ mọi chuyện để tạ lỗi, tránh hiểu lầm.

Mặt khác… chàng lại có chút đắm chìm vào trạng thái hiện tại của Đàn Hoa.

Chiếc quạt xếp trước ngực vô thức khẽ lay động chậm rãi.

Đàn Hoa tuổi đời không lớn, nhưng ngày thường chẳng thấy nửa phần trẻ người non dạ, tâm tư kín kẽ, hành sự lão luyện, ngay cả hạng người sáng suốt linh hoạt như Dương Tri Hú cũng khó lòng nhìn thấu suy nghĩ thật sự của nàng.

Chính vì thế, sự thay đổi lúc này lại càng thêm hiếm có.

Nghĩ đến việc vì sao nàng lại trở nên như thế, trái tim Dương Tri Hú giống như một con bọ hung khó khăn lắm mới chui ra khỏi mặt đất, chợt thấy vũ trụ bao la, đất trời rộng mở.

Còn vì sao lại tự ví mình là bọ hung, đương nhiên là vì trong lòng chàng hiểu rõ, tâm thái lén lút vui mừng này không phải việc quân tử nên làm.

Nhưng chàng không kìm lòng được.

Dương Tri Hú phe phẩy quạt, chậm rãi rảo bước đến bên cạnh Đàn Hoa, hỏi: "Hành động đêm nay khá thuận lợi, phải không?"

Đàn Hoa đáp: "phải."

Dương Tri Hú đứng ở vị trí lệch về phía sau bên phải Đàn Hoa, liếc nhìn nửa khuôn mặt nàng, lại nói: "Đàn nương thấy kỹ năng diễn kịch của Nhị ca thế nào?"

Đàn Hoa nói: "Truyền thần."

Khóe miệng Dương Tri Hú khẽ động, lại đi lại hai bước trong phòng: "Nàng không bàn trước với ta, làm nửa chừng ta có chút căng thẳng, suýt nữa thì lộ tẩy."

Đàn Hoa không nói gì.

Gót giày xoay nửa vòng, Dương Tri Hú lại lững thững đi về.

"Nghĩ lại lúc đó thật sợ, nàng không biết đâu, nha đầu Uyển Lạc từ nhỏ đã cơ trí, người thường thật sự không lừa được nàng ta."

Đàn Hoa vẫn im lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!