Chương 25: (Vô Đề)

Đàn Hoa tiễn Dương Tri Hú đi xong, nàng không hề chậm trễ thời gian, lập tức ra khỏi thành tiến về phía chùa Kim Hoa.

Trời cao trong xanh, gió núi thổi hiu hiu.

Trong núi thanh tịnh, thỉnh thoảng có vài khách hành hương ra vào chùa.

Nàng vòng ra sau núi, nơi đặt hầm chứa ngầm.

Chỗ này hẻo lánh, phong thủy cũng rất được chú trọng. Đứng từ mỏm đá nhỏ phía trước phóng tầm mắt ra xa có thể thu trọn thành Cảnh Thuận bao la và dòng sông Hồng Giang dài dằng dặc, lưng tựa núi mặt hướng sông, quả là một mảnh đất bảo địa sinh tài.

Lối vào mật thất là một hang núi, cửa được phong tỏa rất kỹ. Đàn Hoa kiểm tra tại cửa, mật thất này có lẽ sử dụng phương pháp đá chặn cửa. Phía sau cửa có đục rãnh đá dưới sàn, mặt trong cửa đá có gờ chặn, cả cánh cửa đá nặng hơn nghìn cân, ngoại lực khó lòng phá hủy.

Đàn Hoa đang xem xét thì bỗng nhiên cảm nhận được điều gì đó, nàng khẽ quay đầu. Từ phía chân núi truyền đến tiếng động, nàng lặng lẽ đứng dậy, ẩn mình vào bụi rậm tươi tốt.

Có ba người đi tới, họ gạt những lùm cây rậm rạp, tiến đến miệng hầm bạc, trong đó có hai người cầm cuốc chim.

"Tìm xem có chỗ nào đất mềm không."

Sau đó, họ vây quanh hầm bạc, vừa gõ vừa đập để tìm kiếm.

"Không được!" Một người mồ hôi đầm đìa đưa ra kết luận: "Tuyệt đối không đào nổi."

"Dùng đá lửa thuốc nổ thì sao?"

"Ta thấy cửa đá này ít nhất cũng phải dày hai ba tấc, phải chuẩn bị bao nhiêu đá lửa mới đủ?"

"… Ơ, đại ca?"

Lại một bóng người nữa leo qua vách đá, đi về phía này, chính là thủ lĩnh của bọn họ. Hắn tiến đến trước cửa đá, những người khác bắt đầu báo cáo. Nghe có vẻ như họ đã thử rất nhiều cách nhưng đều không thể mở được cửa đá.

"Hiện tại vẫn chưa rõ chỗ này là của nhà ai." Một người nói: "Hay là bắt vài người về tra tấn, đỡ mất công chúng ta phí sức ở đây."

Tên thủ lĩnh không nói gì.

Một tên thủ hạ bảo: "Nhưng Lưu công công bảo chúng ta đừng đánh rắn động cỏ. Ta thấy ông ta là không tin tưởng chúng ta, muốn đợi quân mã của mình tới nơi mới ra tay. Ông ta định lục soát nhà ai đây?"

Tên thủ hạ khác nói: "Ai mà biết được, nhìn thế trận này chắc chắn phải lục soát vài hộ, xem ai đen đủi thôi." Nói xong, hắn lau mồ hôi trên đầu, không nhịn được phàn nàn: "… Đuổi chúng ta ra đây đào hang trộm hố, còn ông ta thì ở phủ Thái thú ăn ngon mặc đẹp. Tên thái giám chết tiệt kia thật sự coi Thân Quân Ti chúng ta là hạng tùy tiện sai bảo sao, nếu không vì chủ tử…"

"Tiểu Vũ." Tên thủ lĩnh lúc này mới lên tiếng ngắt lời hắn.

Tiểu Vũ im miệng.

Tên thủ lĩnh tiến đến trước cửa đá, nhìn một lúc rồi thấp giọng nói: "Nếu có nàng ở đây, nhất định sẽ mở được cánh cửa này."

Tiểu Vũ ướm hỏi: "Lão đại, huynh đang nói đến… tiền Thống lĩnh Tả Doanh Vệ?"

Tên thủ lĩnh "ừm" một tiếng.

Mấy tên thủ hạ nhìn nhau. Thủ lĩnh của họ ít lời, hiếm khi nhắc tới đồng liêu cũ, mà hễ nói là đều nhắc tới vị Thống lĩnh Tả Doanh Vệ này. Họ chưa từng gặp nàng, người vào Thân Quân Ti lâu nhất cũng chỉ mới ba năm, lúc đó vị Thống lĩnh này đã không còn ở trong cung nữa rồi.

Chủ tử tới Ô Đồ làm con tin, thân vệ chỉ mang theo mỗi mình nàng, nhưng hình như lúc về đã xảy ra chuyện gì đó. Thời gian trước chủ tử về kinh bị Hoàng đế quản thúc tại phủ đệ đã bí mật truyền mấy đạo ám lệnh sai bọn họ ra ngoài tìm người, chính là tìm nàng.

Họ lén nhìn người nam nhân đang im lặng đứng trước cửa mật thất.

Đại ca là người tìm kiếm lâu nhất, hắn đã đi ròng rã nửa tháng trời, sau đó vì trong cung thúc giục gắt quá nên mới buộc phải quay về.

Tiểu Vũ hỏi: "Tiền Thống lĩnh Tả Doanh Vệ còn biết mở mật thất sao?"

Tên thủ lĩnh nói: "Chuyện này không làm khó được nàng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!