Đàn Hoa mở mắt nhìn trần nhà.
Bây giờ là canh ba giờ Mão, nàng đã tỉnh từ nửa canh giờ trước, sớm hơn thường lệ một chút vì bị nóng mà tỉnh.
Nàng không ngồi dậy vì tư thế khó cử động. Hiện tại nàng đang gối đầu lên vai Dương Tri Hú, được chàng ôm vào lòng. Hơi thở của chàng rất nông, thỉnh thoảng còn có những quãng ngưng và tiếng thở hắt ngắn ngủi, rõ ràng là ngủ không yên giấc. Nếu nàng cử động, e rằng chàng sẽ tỉnh giấc.
Trong viện tĩnh mịch, thi thoảng có một tiếng chim kêu như nhắc nhở thời gian.
Đàn Hoa dán mắt vào trần nhà, nhìn lâu bỗng nảy sinh một cảm giác: hình như nàng đã không còn là chính mình nữa.
Quá đỗi xa lạ. Mùi hương xa lạ, tư thế xa lạ, trạng thái xa lạ và cả những ký ức xa lạ.
Tất cả những chuyện này đã xảy ra như thế nào?
Khởi đầu đương nhiên là vì Dương Tri Hú muốn.
Đến nước này, đối với tâm ý của Dương Tri Hú, Đàn Hoa đã cảm nhận được lờ mờ. Nhưng nàng vẫn không hiểu tại sao chàng lại nảy sinh ý nghĩ đó với nàng.
Dương Tri Hú trước sau vẫn là một ẩn số. Chàng giống như một chú chim đậu trên cành cây ngoài cửa sổ, hoàn toàn không thể lường trước được bước tiếp theo sẽ bay đi đâu.
Đàn Hoa cảm thấy chàng ôn hoà nhã nhặn, hệt như làn gió xuân ấm áp, nhưng không ít người lại nói chàng thực ra có phần nghiêm khắc. Bệnh nhân ở y quán ai cũng mong Dương đại phu đến chẩn bệnh, nhưng đồng thời cũng đều sợ chàng đến. Họ bảo Dương đại phu luôn mang gương mặt hòa nhã nhưng lại dùng những thủ pháp đáng sợ nhất. Có người từng thấy chàng đục xương rút tên, dùng kim nung đỏ để trích mủ, thịt người trước mắt chàng sắp cháy khét đến nơi mà mặt chàng vẫn không đổi sắc.
Y quán thỉnh thoảng có học trò của Dương Tri Hú đến học tập, đứng trước mặt chàng đến thở mạnh cũng không dám. Bị chàng khảo hạch một câu mà nói năng lắp bắp, mồ hôi túa ra đầm đìa.
Đàn Hoa có chút không hiểu nổi, thật khó để liên hệ những điều đó với người đang kề sát bên cạnh nàng lúc này.
Hơi thở nhẹ nhàng mềm mại phả bên tai, cánh tay chàng vắt ngang eo nàng, có chút nặng. Trước khi ngủ chàng đã búi tóc gọn l*n đ*nh đầu, nay đã xõa ra quá nửa, những sợi tóc vương giữa gò má hai người, khiến chỗ đó có chút nóng.
Đàn Hoa suy đi tính lại, cảm thấy Dương Tri Hú có lẽ là một cuốn từ điển dày cộm, nội dung thực sự phong phú, chỉ là mấy trang nàng đang lật xem lúc này tình cờ đều viết những thứ không được đứng đắn cho lắm.
Nghĩ đến đây, trong lòng Đàn Hoa trào dâng một cảm giác kỳ lạ, đây là trải nghiệm nàng hầu như chưa từng có từ trước đến nay. Nàng cảm thấy đây đại khái là…
Muốn cười.
Đàn Hoa thong thả thở hắt ra một hơi, nhắm mắt lại, muốn thanh tâm an thần, điều hòa tâm mạch.
Nhưng bị làn hương ấm áp vương vít khắp phòng hun đúc, nàng khó mà tập trung được.
Vô tri vô giác, cảnh tượng khói mây say mềm đêm qua lại hiện ra trước mắt.
Nhiều chi tiết đã mờ nhạt, nhưng cảm giác hưng phấn nhè nhẹ thì Đàn Hoa nhớ rất rõ. Điều này khiến nàng nhớ lại kinh nghiệm thuần ngựa của mình trước đây: có lúc phải thuận theo nó, nhưng phần lớn thời gian là phải mài giũa. Việc này đòi hỏi trực giác và kỹ năng. Dương Tri Hú trông có vẻ ôn thuận hơn ngựa nhiều, nhưng sự hưng phấn chàng mang lại cho nàng thì vượt xa gấp bội.
… Không được nghĩ nữa.
Lúc này, Dương Tri Hú khẽ động đậy, cánh tay nới lỏng ra một chút.
Đàn Hoa nắm lấy thời cơ, nhân lúc đó rời xuống nguyễn tháp.
Nàng ra sân múc hai thùng nước giếng mát lạnh dội lên người.
Những sợi liễu rủ xuống vẫn còn vương những giọt sương sớm, dưới chân là những dấu rêu xanh hơi trơn trượt mọc nơi góc tảng đá xanh. Nàng lẳng lặng tắm rửa bên giếng nước, trên đầu là ánh rạng đông đang dần nhô cao qua những bức tường trắng ngói đen mờ ảo.
Thời gian trôi đi không nhanh không chậm, tiếng nước róc rách này đã đánh thức Dương Tri Hú ở trong phòng.
Chàng vừa mở mắt, thần trí còn chưa tỉnh táo hẳn, mí mắt khẽ run lên, theo bản năng nhìn sang bên cạnh thì thấy chỗ đó đã trống không.
Ngay khi tỉnh táo, sự tê cứng của cơ thể cũng theo đó mà kéo đến. Chàng nhất thời không ngồi dậy nổi, cũng không phát ra được âm thanh.
Hầu như sáng sớm nào sau khi bị thương cũng đều như vậy. Nếu gọi hạ nhân đến, dùng y phục đã hun qua thuốc bọc người lại thì sẽ đỡ nhanh hơn, nhưng đa phần chàng không thích gọi người, toàn nằm đợi cơ thể tự thuyên giảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!