Chương 23: (Vô Đề)

Điều mà chàng không biết.

Có chuyện gì mà chàng lại không biết kia chứ?

Dương Tri Hú nhìn nàng thật gần, đôi mắt say khướt vì mải suy nghĩ mà lại phủ thêm một tầng mông lung.

Thật thú vị.

Nàng vẫn đang vòng tay qua cổ chàng, một tay chàng chống bên sườn nàng, hơi thả lỏng một chút là lại càng gần thêm.

Nàng nhận ra sự tiếp cận của chàng, ánh mắt khẽ động, Dương Tri Hú nói: "Cổ ta sắp cứng đờ rồi này."

Nàng vẫn không buông tay, ý cười của Dương Tri Hú càng đậm, tầm mắt hơi hạ xuống, dừng lại trên đôi môi hồng nhuận hiếm thấy kia, nhẹ giọng nói: "Không chống đỡ nổi nữa đâu, có trách thì cũng đừng trách ta."

Dứt lời, chàng liền cúi xuống, khẽ khàng thăm dò đôi môi nàng, trước tiên là l**m một cái, sau đó hé môi, nhẹ nhàng cắn lấy vành môi dưới, buông ra, m*t mát, rồi lại cắn một cái nữa…

Càng m*t càng đỏ, càng l**m càng nhuận mềm.

Nữ tử hiếm khi mềm yếu và trì trệ, đôi gò má thấm men say tựa như màu đỏ của lớp phấn yên chi sau cơn mưa, vô cùng kiều diễm.

Đêm dài dằng dặc, khăng khít nương tựa, chậm rãi quấn quýt.

Bàn tay Đàn Hoa từ sau gáy chàng chầm chậm dời đến hai gò má, nàng chạm vào thùy tai chàng, ngón cái phác họa theo vành tai ngoài. Có lẽ là hơi ngứa, chàng phát ra tiếng động khẽ khàng, đôi môi đang cắn nàng cũng khép lại.

Đây có lẽ là một phát hiện mới, Đàn Hoa nhìn thấy, vào những lúc thế này, môi chàng luôn mím chặt vào nhau, ngay cả khi tình ý dâng trào, hơi thở dồn dập, chàng cũng đa phần dùng mũi chứ không muốn mở miệng. Khi âm thanh thực sự không thể nhẫn nhịn được nữa, mới từ cổ họng tràn ra đôi chút.

Một bàn tay của Đàn Hoa chậm rãi trượt từ tai xuống môi chàng, ngón cái lách vào kẽ hở, cạy mở hàm răng, luồn vào bên trong. "… Dương công tử…." Ngón cái nàng chạm vào lưỡi, khuấy động lên xuống: "Là một người phong nhã…"

Nói thật không sai chút nào, Dương Tri Hú muốn tán thưởng nàng, nhưng trong miệng vẫn còn ngậm ngón tay nàng, vừa định phát âm, ngón tay nàng hơi dùng lực, chàng "ưm" một tiếng, đôi mắt nheo lại nhìn nàng một cái.

Bị đôi mắt cong cong lấp lánh như hồ nước mùa thu ấy liếc một cái, nàng chậm rãi ngẩng đầu khỏi gối, ngón cái cũng rút ra. Trước khi chàng kịp phát biểu thêm luận điểm gì, nàng đã nhấn sau gáy chàng, cắn lên đôi môi cười đỏ thắm kia.

Môi chàng rất đẹp, môi trên mỏng và cong, môi dưới cân đối và đầy đặn, mềm mại đàn hồi, như thể sinh ra là để cho người ta thưởng thức.

Nụ hôn của nàng so với chàng thì không nhẹ nhàng bằng, nhưng cũng không thể coi là hung bạo. Dương Tri Hú bị nàng hôn, chợt nhớ tới đêm đó ở Lưu Hoa Các, đôi bàn tay nàng giống như một đôi mắt, xuyên qua từng chút thay đổi nhỏ nhất của chàng để dò xét những tình ý tinh tế nhất.

Giờ đây, đôi môi này cũng vậy, nàng tìm kiếm trên mặt chàng, chạm tới mắt thì l**m một cái, chạm tới sống mũi thì cọ một chút, không ngừng khẽ hít hà hương vị. Sau đó, nàng thuận theo đôi môi chàng men dần xuống, đến cằm, rồi cổ…

Gân cổ chàng run lên, nàng nhạy bén nhận ra, tay dùng lực ở sau gáy chàng. Chàng ngửa cằm lên, nàng liền áp sát vào cổ họng chàng, đầu lưỡi tì vào phía dưới yết hầu, phối hợp với bàn tay phía sau, từng chút một ép xuống. Chàng gần như không thể nuốt nổi, buộc phải há miệng th* d*c.

"A…"

Tay chàng bám lấy vai nàng, nhưng không hề đẩy nàng ra.

Chiếc lồng đèn đỏ ngoài cửa sổ đung đưa, bóng cây loang lổ như ánh sáng rơi trên dòng sông ngầm. Chàng giống như một con cá bị rắn nước quấn lấy, mang cá cũng bị người ta làm cho nghẹt thở, chậm rãi, cứ thế chìm đắm trong dòng Hồng Hà tĩnh lặng này.

Mi mắt và đầu ngón tay chàng đều run rẩy, đôi chân dài vô thức đạp nhẹ ra. "Ư…" Tầm nhìn bắt đầu hơi mờ đi, đúng lúc này, Đàn Hoa buông ra, dòng nhiệt lưu trong nháy mắt tràn vào toàn thân, xuyên suốt từ da đầu xuống bụng dưới. "A…" Chàng run rẩy nhẹ, đổ nhào về phía trước.

Đàn Hoa đón lấy chàng.

Tiếng th* d*c bên tai nhẹ mà dồn dập, chàng ho vài tiếng, Đàn Hoa một tay ôm lấy chàng, một tay vỗ nhẹ sau lưng, rồi từ từ v**t v* để chàng nằm xuống.

Dương Tri Hú nằm tựa trên nhuyễn tháp, tay đặt trên ngực điều hòa hơi thở, tiếng thở từng nhịp một, nghe như thể chàng đang cười vậy.

Đợi khi chàng hơi bình phục lại, liền trách mắng nàng: "Nha đầu hoang dã từ đâu tới, chẳng biết nặng nhẹ gì cả."

Nha đầu hoang dã bị mắng ngồi một bên, ánh mắt dừng lại ở vùng eo bụng của chàng, nơi vạt áo chồng lên nhau. Nàng khẽ túm một bên vạt áo mà mở ra, rồi lại túm bên kia mà kéo ra, hệt như đang xòe cánh hoa hé lộ tâm nhụy, rồi phần màu trắng gồ lên nổi bật giữa quần bỗng lộ ra, chẳng còn che chắn gì nữa.

Bàn tay nàng phủ lên trên đó, ấm nóng và đàn hồi, làm ướt một mảng vải. Nàng quay đầu hỏi: "Dương công tử, chỗ này làm sao thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!