Chương 22: (Vô Đề)

Gần chỗ lên bờ có một phân hiệu của Xuân Hạnh Đường, Đàn Hoa tới mượn một chiếc xe ngựa để đưa Dương Tri Hú về phủ.

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh dọc theo con sông nhỏ, rèm xe phía sau bị vén lên, Dương Tri Hú ló đầu ra hỏi: "Ta không tiễn nàng về y quán có được không?"

Đàn Hoa không hiểu: "Ý ngài là sao?"

Dương Tri Hú nghiêm túc đáp: "Nàng đi biền biệt bao nhiêu ngày rồi, còn nhớ cửa nhà mình ở đâu không đấy?"

Đàn Hoa đưa tay đẩy người vào trong, hạ rèm xe xuống cắt đứt tầm nhìn, rồi xoay người tiếp tục đánh xe.

Về đến Dương phủ thì trời đã sẩm tối, gia nhân canh cửa thấy Dương Tri Hú trở về liền vào phủ gọi người, chẳng mấy chốc đã có vài nha hoàn và tiểu sai ra hầu hạ.

Đàn Hoa vén rèm xe, Dương Tri Hú vừa tỉnh sau giấc ngủ tựa trên ghế dựa, sắc mặt trông vẫn ổn, khẽ ngáp một cái. Nha hoàn tiến lại đỡ chàng, Đàn Hoa liền lùi ra một chút.

Dương Tri Hú ngủ trên xe nên đầu óc còn mơ màng, lúc xuống đất mới phát hiện người đỡ mình không phải Đàn Hoa, chàng gạt tay một cái, các nha hoàn liền im lặng lui sang một bên chờ đợi.

Dương Tri Hú đi tới trước mặt Đàn Hoa, nàng hạ thấp giọng, dặn dò chàng lần cuối: "Bốn nơi đó tuy không có Dương gia, nhưng cũng không thể chủ quan, bọn chúng vẫn đang tìm kiếm."

Dương Tri Hú hơi nghiêng cổ, nói nhỏ: "Bạc nhà ta chôn sâu lắm, bọn chúng đào không tới đâu."

Đàn Hoa muốn bảo chàng rằng, Lưu công công đã mang theo người của Thân Quân Ti tới, mà trên mảnh đất Đại Thịnh này, không có tấc đất nào Thân Quân Ti không lật lên được, không có bí mật nào họ không tra ra, ít nhất là khi nàng còn ở đó thì như vậy.

Nhưng nàng lại sợ nói ra chỉ khiến chàng thêm phiền lòng.

Đang mải suy nghĩ cách nhắc nhở, một chuỗi tiếng bụng kêu ùng ục vang lên phá tan dòng suy tư.

"Ôi chao…" Dương Tri Hú bật cười, lấy quạt gõ gõ vào lòng bàn tay: "Bụng ai đang hát không thành kế thế này?"

Cái bụng như muốn phối hợp với chàng, lại kêu thêm một tiếng nữa.

Dương Tri Hú nghiêng đầu nói: "Đi theo ta nào."

Chàng muốn đưa nàng vào phủ, nhưng Đàn Hoa bảo: "Không cần đâu, ta về đây."

Dương Tri Hú nói: "Chỉ ăn một bữa cơm đạm bạc thôi."

Đàn Hoa định nói thêm gì đó, nhưng Dương Tri Hú đã đưa tay cầm quạt ra sau lưng, tay kia vươn ngón trỏ đặt lên môi nàng.

Hạ nhân ở cửa chưa từng thấy hành động này của Dương Tri Hú bao giờ, ai nấy đều kinh ngạc, chẳng biết có nên nhìn hay không, đều vội vã tránh ánh mắt đi chỗ khác.

Dương Tri Hú cười nói: "Đừng nói nữa, trong miệng chứa quá nhiều đại sự rồi, chẳng còn chỗ nào chứa rượu thịt nữa đâu, cứ đi theo ta là được."

Đàn Hoa nắm lấy tay chàng, chậm rãi hạ xuống.

Nàng nói: "Thực sự không cần đâu."

Dương Tri Hú hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng mỉm cười, nhẹ giọng bảo: "Được, vậy nàng về trước đi. Nàng nghỉ ngơi sớm, chiều mai ta sẽ tới tìm nàng, chúng ta tụ tập ngoài viện."

Đàn Hoa gật đầu.

Dương Tri Hú lại bày ra vẻ cảnh cáo: "Nàng không được đột nhiên không cánh mà bay nữa đâu đấy."

Đàn Hoa "ừm" một tiếng đáp lại.

Đàn Hoa rời đi.

Dương Tri Hú đứng nguyên tại chỗ, lấy quạt phẩy phẩy cho mình, nhìn bóng dáng Đàn Hoa biến mất nơi cuối con phố, chàng khẽ mỉm cười rồi xoay người vào phủ.

Dương Kiến Chương đang ở thư phòng đợi chàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!