Từ tận đáy lòng, Đàn Hoa cảm thấy việc này không hề khó.
Đối với cơ thể ốm bệnh của Dương Tri Hú, nàng đã có vài lần kinh nghiệm. Nàng hơi nghiêng người, một tay đỡ lấy lưng chàng, một tay tích tụ nội lực, chậm rãi truyền vào lồng ngực chàng.
Cổ áo hơi ẩm ướt, là do lấm tấm mồ lớp hôi mỏng, lòng bàn tay áp sát vào lớp áo trường sam bằng lụa xanh, phập phồng theo xương ngực.
Luồng hơi thở ngắn ngủi trước ngực ban đầu, nhờ có nội lực xoa dịu, dần dần trở nên thư thái và sâu hơn.
Dương Tri Hú tựa vào một bên, một tay khẽ đỡ trán, một tay buông thõng bên hông, mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay đang ấn xoa từng vòng trên ngực mình.
Chàng thốt lên: "Thần y."
Đàn Hoa nhìn sang, chàng tiếp tục đánh giá: "Bình suyễn chỉ khái* đúng là thủ đoạn cao minh, bệnh đi tức thì."
*Bình suyễn chỉ khái: thuật ngữ y học cổ truyền chỉ việc giảm hen và ngừng ho.
Đàn Hoa không nói gì.
Đuôi mắt Dương Tri Hú cong cong, liếc xéo qua, lại bảo: "Một cao thủ hạnh lâm thế này, sao trước đây ta chưa từng nghe danh nhỉ?"
Đàn Hoa nói: "Đừng nói nữa."
Dương Tri Hú có chịu ngoan ngoãn ngậm miệng không?
Tất nhiên là không.
Chàng chỉ im lặng trong khoảng thời gian một chiếc lá liễu rơi rụng, nhìn dáng vẻ Đàn Hoa đang chuyên chú vào mình, liền nói: "Y thuật tinh thông nhường này, Xuân Hạnh Đường nguyện ý lấy bổng lộc hậu hĩnh để chiêu mộ, chỉ xin thần y hạ cố ở lại một thời gian, không biết ý thần y ra sao?"
Đàn Hoa vẫn im lặng.
Trong gió thoang thoảng mùi hương hoa sen nhàn nhạt.
Bàn tay bên hông chàng dời sang, đặt lên chân nàng.
Dương Tri Hú mỉm cười gọi nàng: "Đàn nương…"
Ánh nắng thành Cảnh Thuận quá đỗi dịu dàng, len lỏi qua khe gỗ của con thuyền ô bồng vào trong khoang, rơi trên những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ nơi cổ áo chàng. Ánh mắt chàng không nóng không rát, lướt qua gò má nàng.
"Cứ ở lại đây, có được không?"
Nước xuân mềm mại, gió nhẹ thổi qua bến hoa hạnh.
Cảnh sắc đạt đến độ cực hạn, tựa như ảo ảnh.
Tay Đàn Hoa dần không dám cử động, sợ làm hỏng cảnh tượng trước mắt, chỉ dừng lại trên lồng ngực bằng phẳng kia.
Tiếng oanh bướm mềm mại, ý cười nồng đượm, tiếng hát trẻ thơ vây quanh con thuyền nhỏ.
Sợi tóc mai nơi thái dương chàng khẽ lay động theo làn gió, ánh mắt nàng bị sợi tóc ấy thu hút, chính trong khoảnh khắc phân tâm đó, chàng cũng cử động.
Chàng đỡ lấy sau gáy nàng, rướn người về phía trước, lấp đầy khoảng cách trong gang tấc.
Con thuyền nhỏ chở theo cả một dòng sông êm đềm trôi vào vòm cầu. Đến cả những rặng liễu mảnh mai hai bên bờ cũng khuất bóng chẳng nhìn thấy nữa.
Vị thuốc đắng thanh, kéo theo làn hương lạ lùng luân chuyển.
Dáng môi chàng rất chuẩn, môi trên hơi mỏng, môi dưới đầy đặn, dưới vành môi hơi lõm xuống, tôn lên chiếc cằm đoan chính hơi vểnh lên. Đôi môi như thế, dù không mở lời cũng mang ba phần ý cười. Khi nhẹ mở ra là thấy nóng hổi, một lớp dịch mỏng vương trên môi, quấn quýt lấy cánh môi, khi tách ra lại cảm thấy thanh mát.
Trong lòng Đàn Hoa có một giọng nói vang lên: không nên như thế, đây đã là vượt giới hạn rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!