Chương 2: (Vô Đề)

Thực ra trên đường trở về, nữ tử kia đã từng tỉnh lại hai lần, nhưng thần trí vẫn còn mơ hồ, phản ứng không rõ ràng.

Về đến Cảnh Thuận, mọi việc đều trở nên thuận tiện.

Trong y quán có rất nhiều y sư, kinh nghiệm phong phú, Dương Tri Hú cũng chẳng phải lần đầu cứu người lạ mang về, nên khi Lý Văn đưa người vào, mọi người chẳng cần hỏi han lấy một câu đã bắt tay vào chuẩn bị.

Nói là sẽ về ngay, kết quả chàng lại bận rộn suốt cả đêm. Giữa chừng, Dương Tri Hú còn sai Lý Văn về nhà để tìm cách trì hoãn thời gian. Chàng tự tay làm sạch, khâu vá toàn bộ các vết đao thương trên người nữ tử, sau đó lại điều chế cao dược sinh cơ*. Khi mọi việc hoàn tất thì trăng đã treo cao giữa khoảng trời. Chàng lau mồ hôi trên trán, dặn dò vài câu sơ bộ, phần còn lại giao cho người của y quán tiếp quản chăm sóc.

*Cao dược sinh cơ là một loại thuốc mỡ dùng trong y học cổ truyền Trung Quốc, có tác dụng chính là k*ch th*ch tái tạo da và cải thiện quá trình chữa lành các vết loét hoặc tổn thương da. 

Hối hả chạy về nhà, cả gia đình đang đợi chàng khai tiệc, đứa cháu nhỏ của chàng đói đến mức gào khóc gọi tiểu thúc. Dương Tri Hú bế thốc nó lên, liên tục cáo lỗi rồi cười nói nhập tiệc.

Mới về nhà nên có rất nhiều việc vụn vặt, Dương Tri Hú bị người thân kéo lại hỏi đông hỏi tây, lại thêm bạn bè khắp nơi đến bái phỏng, đợi đến khi chàng có thể quay lại y quán thì đã là chuyện của ba ngày sau.

Bước vào y quán, băng qua quầy thuốc và sảnh chính, chàng rẽ vào phòng chẩn bệnh.

Chiếc sập nghỉ vốn có giờ đã trống trơn.

"Tam Nương, người đâu rồi?"

Trương Tam Nương là y sư của y quán này, bà nói với Dương Tri Hú: "Hôm qua đã tỉnh rồi, ta chưa kịp báo cho ngài."

"Tỉnh rồi?" Dương Tri Hú khựng lại: "Đi rồi sao?"

Trương Tam Nương đáp: "Chưa đi, vừa nãy nàng ấy hỏi ta chỗ nào có nước, ta bảo ngoài hậu viện có cái giếng. Ta hỏi nàng có phải khát không để ta đi lấy nước, nàng không đáp lời, có lẽ là không đợi được chăng?"

Dương Tri Hú bước ra cửa, vòng ra hậu viện, vừa vặn nhìn thấy nữ tử kia đang xách một thùng nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống.

"Ấy!"

Dương Tri Hú kinh hãi định ngăn lại, vừa mới thốt ra một tiếng, nữ tử đã quay đầu lại nhìn.

Dương Tri Hú hơi ngẩn người.

Nữ tử mặc bộ đồ trong màu trắng xám của y quán. Vì hôn mê nhiều ngày, chỉ được bồi bổ chút ít lương thực nên gầy đến mức da bọc xương, tựa như một nhành trúc mảnh. Tuổi nàng chừng độ hai mươi ba, hai mươi tư, chân mày và đôi mắt đều thanh mảnh, khí chất giản đơn, thậm chí có phần mộc mạc. Ngay giữa buổi trưa, nắng gắt như đổ lửa, nàng đứng đó tĩnh lặng như một khúc gỗ trầm chẳng thể thấm nước. Sự linh động duy nhất trên khắp người nàng, có lẽ chính là nốt ruồi son giữa hàng chân mày kia.

Một làn gió nhẹ thổi qua, Dương Tri Hú mới bừng tỉnh.

Chàng hỏi: "Ai cho phép cô xuống đất?"

Không đúng.

"Ai cho phép cô chạm vào nước?"

Nói xong câu này, Dương Tri Hú hoàn toàn hồi thần. Chàng bước tới, giật lấy thùng nước đặt sang một bên, rũ mắt nhìn nữ tử, vẻ mặt đầy bất lực, lại là câu nói cũ rích kia: "Chưa từng thấy ai không nghe lời như cô, đi theo ta."

Nữ tử lẳng lặng theo sau chàng, hai người trở lại y quán. Trương Tam Nương vừa thấy nàng ướt sũng cả người liền "A" lên một tiếng, vội dắt nàng ra phía sau thay đồ.

Dương Tri Hú sang gian phòng bên cạnh chờ đợi. Chẳng mấy chốc, Trương Tam Nương đưa nữ tử trở lại, nàng đã thay một bộ đồ giản dị sạch sẽ, tóc cũng đã lau khô, dùng một chiếc trâm gỗ búi gọn sau đầu. Trong phòng không có người, cửa để mở, Dương Tri Hú bảo Trương Tam Nương mang lên một ấm trà. Chàng ngồi vắt vẻo trên ghế, chiếc quạt xếp đặt bên cạnh bàn.

Trương Tam Nương lui ra, trong phòng chỉ còn lại Dương Tri Hú và nữ tử. Dương Tri Hú nói: "Cô nên nằm trên giường tịnh dưỡng."

Nữ tử khí huyết hư hao, sắc mặt có phần xám xịt, nhưng đôi mắt vẫn còn tinh anh. "Ta không sao." Giọng nàng hơi thấp: "Là ngài đã cứu ta."

Dương Tri Hú cười đáp: "Phải."

Nữ tử hỏi: "Tốn bao nhiêu tiền?"

Dương Tri Hú ngẩn ra, bỗng thấy thú vị, ngón tay gõ nhẹ xuống phía đối diện, bảo: "Không gấp, cô cứ ngồi xuống đã, nợ nần phải tính toán từ từ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!