Chương 18: (Vô Đề)

Dương Tri Hú nhìn về phía cuối con đường, trước mặt đã là lối vào chân núi, chùa Kim Hoa nằm ở ngay sườn núi.

Giữa những bóng cây rậm rạp, dường như có mấy người đang đứng đó.

Dương Tri Hú ngồi trở lại vào trong xe, Đàn Hoa thúc ngựa tiến về phía trước. Đến chân núi, họ bị mấy người này chặn lại.

Tất cả đều mặc hiệu bào màu đen, trên người mang theo binh khí.

"Đi đâu đây?" Một tên hỏi.

Đàn Hoa đáp: "Chùa Kim Hoa."

Tên đó xua tay: "Về đi, hôm nay đóng cửa chùa."

Đàn Hoa hỏi: "Vì sao đóng cửa?"

Tên kia thiếu kiên nhẫn: "Hỏi nhiều thế, mau cút ngay, knếu hông ta đập nát xe của ngươi bây giờ!"

Đàn Hoa điều khiển xe ngựa quay đầu, đi ngược lại một đoạn đường rồi rẽ vào một lối mòn nhỏ giữa núi mới dừng lại. Nàng quay người vén rèm xe, thấy Dương Tri Hú đang vắt chân, tựa vào thành xe, chiếc quạt trong tay gõ nhẹ từng nhịp.

Đàn Hoa nói: "Đóng cửa chùa rồi."

Dương Tri Hú bảo: "Ta nghe thấy rồi. Những người này không phải dân bản địa, người trong chùa đều nhận ra chiếc xe ngựa này."

Đàn Hoa nói: "Họ mặc công phục của lính thủ vệ." Nàng khựng lại một chút: "Có lẽ họ chính là những kẻ mà ngài nói trước đây, được triều đình phái đến để trưng thu tiền bạc."

Dương Tri Hú: "Đúng là chúng rồi. Tính ngày thì lẽ rã đã tới rồi, vậy mà không vào thành ngay, lại vào miếu trước."

Đàn Hoa: "Thành tâm đấy."

"Ha ha." Dương Tri Hú xoay quạt tạo thành những vòng hoa trong tay: "Đúng là không bõ công đến đây, nhân tiện đi thám thính xem kế hoạch của bọn chúng thế nào."

"Được, để ta làm." Đàn Hoa nói: "Ta đưa ngài về trước."

Dương Tri Hú khựng lại, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Sao? Đưa ta về? Nàng định quỵt tiền chẩn bệnh sao?"

Đàn Hoa nói: "Lần sau rồi xem, lần này không tiện rồi."

Dương Tri Hú giả vờ không nghe thấy, chỉnh đốn lại y phục: "Ta biết ở sau núi còn có một con đường nhỏ có thể vào chùa."

Chàng cúi người đứng dậy định xuống xe, Đàn Hoa vẫn đang chắn ở cửa buồng xe, khi hai người lướt qua nhau, chàng quay đầu nhìn. Thấy ánh mắt Đàn Hoa đang dừng lại ở mấy vị trí đại huyệt trên người mình, chàng cảnh cáo: "Nếu nàng dám phong bế huyệt đạo của ta…" Đàn Hoa ngước mắt, Dương Tri Hú cầm quạt gõ nhẹ lên trán nàng, nhỏ giọng đe dọa: "Ta sẽ cho nàng biết tay."

Đàn Hoa bất lực, đành đánh xe ngựa vào giấu trong bụi rậm kín đáo, buộc chặt ngựa rồi cùng Dương Tri Hú đi về phía sau núi.

Thân thể Dương Tri Hú chưa phục hồi, thể lực không tốt, con đường lên núi này đúng là đi năm bước dừng một bước, đi mười bước th* d*c một hồi.

Trong lúc đó, mấy lần Đàn Hoa khuyên chàng quay lại xe ngựa chờ, nhưng Dương Tri Hú cứ ngồi bệt lên tảng đá, cầm quạt phẩy gió, nói: "Nếu chê tại hạ kéo chân…" Chàng mở quạt chỉ về phía trên: "Các hạ cứ việc đi trước."

Chàng đã nói vậy thì nàng còn cách nào khác đâu.

Đàn Hoa đồng hành cùng Dương Tri Hú chậm rãi leo núi. Dương Tri Hú tuy người mệt nhưng tinh thần rất phấn chấn, dọc đường còn kể cho Đàn Hoa nghe về căn nguyên của chùa Kim Hoa. Chàng nói đây là một ngôi chùa cổ ngàn năm, thờ phụng Bạch Y Bồ Tát và Long Nữ nương nương, có thể cầu nhân duyên. Trong chùa xây tường vàng trồng cây xanh, trang nghiêm huy hoàng.

Chàng cứ hễ nói chuyện là lại th* d*c dữ dội hơn, Đàn Hoa dìu chàng, cảm thấy sức nặng trên tay ngày càng tăng.

Đàn Hoa nói: "Đừng nói nữa, hao khí lắm."

Dương Tri Hú lau mồ hôi trên mặt, bảo: "Ta cũng phải tận tình làm tròn bổn phận chủ nhà chứ."

Chàng đang hứng chí, Đàn Hoa không ngắt lời nữa, cứ thế nghe chàng kể về quá khứ của chùa Kim Hoa. Dương Tri Hú nói vị phương trượng đầu tiên ở đây vốn là một văn hào, sau khi xuất gia vẫn thường xuyên hội hẹn bạn bè trong chùa, vì vậy chùa Kim Hoa giữ lại truyền thống, mỗi năm vào mùa hoa xuân thu đều tổ chức nhã tập, quy tụ những văn nhân khách thập phương từ nam ra bắc, cùng các công tử giai nhân trong thành, vô cùng náo nhiệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!