Xe ngựa lăn qua ánh chiều tà còn xót vương, thong thả rời khỏi thành.
Đàn Hoa đang đánh xe ngựa, Dương Tri Hú không để Lý Văn đi theo.
"Buông rèm xe xuống đi, có gió."
"Không sao, ở trong phòng bí bách cả ngày rồi, chút gió thổi cho tinh thần tỉnh táo."
Đàn Hoa quay người, lại buông tấm rèm xe mà Dương Tri Hú vừa vén lên xuống. Đây đã là lần thứ hai rồi, Dương Tri Hú không chấp nhặt với nàng, đổi một vị trí ngồi sát cửa xe. Chỉ cần dùng quạt nhẹ nhàng lách qua màn rèm, hé ra một khe hở là có thể nhìn thấy bóng lưng nàng đang đánh xe ngựa.
Nàng đánh xe ngựa rất vững, cũng gần tương tự như Lý Văn, suốt dọc đường không mấy khi xóc nảy.
Chùa Kim Hoa cách thành Cảnh Thuận không tính là gần, đánh xe ngựa cũng mất khá lâu, Dương Tri Hú tựa vào thành xe, vắt chân, bắt đầu trò chuyện cùng nàng.
"Nói về Mê Lạc Đinh đi, nàng thật sự rất giỏi, bao nhiêu trưởng lão của Xuân Hạnh Đường bọn ta nghiên cứu mãi cũng không ra hồn nổi một phương pháp, sao nàng lại nghĩ ra được?"
Đàn Hoa nói: "Không phải ta nghĩ ra."
Đuôi mắt Dương Tri Hú khẽ giật, thầm nghĩ chẳng lẽ lại là Từ Khánh Viễn nghĩ ra.
Đang định hỏi, Đàn Hoa đã nói tiếp: "Đây là phương pháp một người quen cũ trước đây đã dạy cho ta."
Phương pháp nuôi trồng Mê Lạc Đinh này là do tỷ đệ Y Phách Nhĩ ép các học giả cung đình Ô Đồ nghiên cứu ra. Hai người họ thích phiêu lưu trên sa mạc, không thể lần nào cũng mang theo quá nhiều tùy tùng. Mê Lạc Đinh là thứ tốt, chất độc chiết ra tẩm lên binh khí có thể đạt được hiệu quả gấp đôi khi đối địch.
Dương Tri Hú hỏi: "Là bạn của nàng sao?"
Nàng im lặng hồi lâu không lên tiếng.
Dương Tri Hú nhận ra điều gì đó, hỏi: "Sao thế?"
Đàn Hoa nói: "Ta không biết họ có được tính là bạn của ta không."
Dương Tri Hú hỏi: "Quan hệ thân thiết chứ?"
Đàn Hoa nói: "Tên của ta là do họ đặt cho."
Dương Tri Hú khựng lại: "… Tên của nàng?"
Đàn Hoa nói: "Phải, trước đây ta không có tên, là họ đã đặt cho ta cái tên này. Họ nói trên người ta có dị hương."
Dương Tri Hú dùng tay vén rèm xe nhìn Đàn Hoa.
Vì sao lại không có tên? Con người sao có thể không có tên?
Dương Tri Hú có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, nhưng chàng lại cảm thấy, những chuyện này đối với Đàn Hoa mà nói, có lẽ chẳng đáng để hồi tưởng.
Chàng bèn nói: "Đã có duyên phận như thế thì bọn nàng nhất định được tính là bạn bè rồi."
Lại im lặng hồi lâu, Đàn Hoa nói: "Nhưng ta đã giết họ."
Khoảnh khắc cuối cùng khi mặt trời lặn xuống nhân gian là lúc nó bùng cháy rực rỡ nhất.
Phía xa xa, ráng chiều đỏ rực như máu.
Dương Tri Hú hỏi: "Vì sao?"
Đàn Hoa nói: "Họ bắt buộc phải chết, nếu không việc sẽ không thành."
Lão quốc vương Ô Đồ có nhiều con cái, trong đó tỷ đệ Y Phách Nhĩ là xuất sắc nhất. Họ từ nhỏ đã xông pha trong quân đội Ô Đồ, trong dân gian cũng rất có uy tín, mọi người đều nói đệ đệ Y Phách Nhĩ sẽ là vị quốc vương tiếp theo. Vào năm tỷ đệ Y Phách Nhĩ trưởng thành, lão quốc vương đã tặng cho họ một đội quân làm quà. Đội quân này số lượng không nhiều, nhưng trang bị tinh nhuệ, được coi là tư binh của họ, năng lực vượt trội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!