Chương 16: (Vô Đề)

Phía sau giấc mộng, mưa phùn miên man.

Đàn Hoa chậm rãi mở mắt, nhất thời không rõ mình vừa tỉnh khỏi giấc mộng Nam Kha, hay lại vừa nối tiếp một đoạn mộng lồng trong mộng.

Nàng dần ngửi thấy hơi thở ẩm ướt, nghe thấy tiếng mưa đậu trên tán lá, tiếng nước nhỏ xuống tí tách, dồn dập. Nàng hoàn hồn, vừa định cử động thì nghe thấy có người nói: "Chậm một chút, vẫn đang chạy kim."

Nàng ngẩn người, hóa ra Dương Tri Hú đang ngồi bên nhuyễn tháp. Chàng vén một bên tay áo lên, kiểm tra những cây ngân châm trên cánh tay nàng.

Đàn Hoa nhìn chàng, hỏi: "… Ta đã ngủ bao nhiêu ngày rồi?"

Dương Tri Hú đáp: "Nào đến mức vài ngày, hiện tại mới là giờ Thân thôi."

Đàn Hoa vẫn nhìn chàng: "… Sao y phục của ngài lại khác với ban nãy rồi?"

Dương Tri Hú đã thay một bộ sam lụa, đương lúc bệnh sợ gió lùa, chàng không thắt dây đai mảnh mà quấn quanh eo một dải vải lanh sắc nhạt rộng bằng hai lòng bàn tay. Tóc chàng cũng đã được chải chuốt lại, búi thành một búi gọn gàng, phần tóc còn lại buông lơi trên vai, thanh nhã lại trang trọng. Ngoại trừ sắc mặt vẫn còn chút bệnh khí tích tụ, đã hoàn toàn không còn thấy dáng vẻ chật vật của đêm qua.

Dương Tri Hú tay vê ngân châm khẽ xoay, vừa nói: "Thay trong lúc nàng đang nằm mộng đấy."

Đàn Hoa vừa tỉnh ngủ, đầu óc còn váng vất, chàng nói gì nàng đáp nấy.

"Thế sao…"

Dương Tri Hú khựng lại, ngước mắt nhìn: "Ngủ đến ngây ngốc luôn rồi."

Đàn Hoa cũng cảm thấy đúng là vậy, nàng định ngồi dậy, Dương Tri Hú lại chạm vào cánh tay nàng, bảo: "Đã nói là đang chạy kim mà."

Đàn Hoa nhìn những cây kim châm mảnh trên tay mình, chúng rung rinh nhè nhẹ trong huyệt vị. Nàng thử vận công, chúng lại càng rung mạnh hơn.

Dương Tri Hú đang quan sát huyệt vị trên vai nàng, rũ mắt nhìn thấy cảnh đó liền "tặc" một tiếng: "Còn nghịch nữa sao?" Giọng điệu có vẻ nghiêm nghị, Đàn Hoa vội hạ khí đan điền, thu công lực không nhúc nhích nữa.

Thần trí ngày càng minh mẫn, cũng chẳng rõ là do ngủ đủ hay do châm cứu, Đàn Hoa thấy tinh thần phấn chấn, có chút muốn ra sân luyện một bài quyền.

"Rút châm được chưa?" Đàn Hoa hỏi.

"Không được ngắt quãng." Dương Tri Hú rút châm ở huyệt Đầu Duy ra, thay bằng huyệt Tiền Đỉnh: "Gấp gáp gì chứ? Hôm nay có việc cần làm sao?"

Giọng nói của chàng cũng giống như tiết trời mưa bụi này, nhẹ nhàng thư thái. Đàn Hoa nghe mà nhập tâm, lại nhìn bàn tay chàng, ngón tay thon dài linh hoạt, đâm châm rút châm nhanh trong chớp mắt, giữa kẽ tay còn kẹp mấy cây ngân châm, trông như ám khí đang chờ bộc phát.

Chàng đặt những cây châm đã rút ra vào đĩa nhỏ, lại hỏi: "Chẳng lẽ là gấp gáp quay về tiêu cục?"

Đàn Hoa nghe vậy liền đáp: "Ta không có ý định quay lại tiêu cục."

Dương Tri Hú không nhìn nàng, tay vẫn tiếp tục làm việc: "Đêm qua nàng cùng Từ Khánh Viễn uống rượu vui vẻ, chắc hẳn có nhiều chuyện cần bàn, đã bàn xong hết chưa?"

"… Bàn?" Đàn Hoa ngẫm nghĩ: "Cũng chẳng có gì cần bàn, ta nhờ ngài ấy làm chút việc."

Dương Tri Hú cười nói: "Từ huynh tính tình nhân nghĩa, gan dạ nghĩa khí, có việc gì cần, ủy thác cho hắn làm đương nhiên là thỏa đáng nhất."

Lời nói thì mang ý cười, nhưng Đàn Hoa nghe thế nào cũng thấy có gì đó sai sai.

Ngoài cửa sổ mưa bụi lâm thâm, Dương Tri Hú hơi cúi đầu, gói ghém bộ dụng cụ châm cứu đã dùng xong. Đến khi ngẩng lên, nụ cười kia cơ bản đã nhạt đi gần hết.

Đàn Hoa hỏi: "Ngài tò mò là chuyện gì không?"

Dương Tri Hú đáp: "Không nhìn điều sai, không nghe điều tầm bậy, nàng đã không muốn nói với ta, ta việc gì phải tò mò."

Đàn Hoa nói: "Bức thư ta để lại cho ngài, Trương Tam Nương có đưa cho ngài không? Chuyện ta nhờ Từ Khánh Viễn làm chính là chuyện viết trong thư đấy."

Dương Tri Hú khựng lại, ngước mắt nhìn nàng. Chàng vẫn chưa xem thư, cứ ngỡ bên trong chẳng qua là vài lời khách sáo từ biệt. Đàn Hoa nói như vậy, chàng lại mỉm cười: "Ồ? Vậy thì ta thật sự có chút tò mò rồi đấy, ta đi xem ngay đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!