Chương 15: (Vô Đề)

Đàn Hoa quay về phòng canh đêm cho Dương Tri Hú, tựa bên cạnh bàn rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Trong suốt bốn năm ngày qua, tính toán kỹ lắm thì nàng cũng ngủ chưa đầy sáu canh giờ. Đêm nay, khi nghe Dương Tri Hú nói câu "không phải cố ý không gặp", dường như gánh nặng trong lòng nàng đã được trút bỏ, cơn buồn ngủ ập đến khiến nàng không tài nào chống đỡ nổi nữa.

Nhưng giấc ngủ này cũng chẳng yên ổn. Đêm đó Dương Tri Hú nôn hai lần, chàng ăn rất ít, nôn đến cuối cùng chỉ còn lại những cơn nôn khan liên hồi, thần trí mê muội.

Đến khi nằm xuống lần nữa, tình hình mới tạm coi là ổn định hơn một chút.

Cuối giờ Thìn, Dương Tri Hú tỉnh dậy.

Cảm giác tê cứng quen thuộc lại truyền đến từ sau lưng, cơ thể như bị đóng đinh trên một tấm ván gỗ. Chàng thử cử động một chút, cơ lưng bị kéo căng, từng cơn đau âm ỉ ập tới.

Chàng chỉ mới phát ra một tiếng động nhỏ, Đàn Hoa đang tựa bên bàn đã tỉnh giấc. Nàng đứng dậy đi đến bên nhuyễn tháp, thấy sắc mặt Dương Tri Hú lộ vẻ đau đớn, gân cổ lên như đang cố gắng ngồi dậy. Nàng khom người, lòng bàn tay phải luồn qua dưới gáy chàng; sau gáy chàng cứng đờ như đá tảng, khi nàng ấn đầu ngón tay xuống, các thớ cơ gần như không có độ đàn hồi.

Tay trái nàng đặt lên ngực chàng, ra hiệu bảo chàng đừng gượng sức, đồng thời tụ chân khí vào lòng bàn tay phải, từ sau gáy từng chút một xoa vuốt xuống tận cổ, lặp đi lặp lại nhiều lần.

Sau gáy nhanh chóng ấm nóng lên, Dương Tri Hú th* d*c vài tiếng, dần dần thả lỏng cơ thể. Các thớ cơ dưới lòng bàn tay dần trở nên đàn hồi, sau khi đã có thể cử động đôi chút, Đàn Hoa đỡ lấy vai chàng, để tấm lưng đang cứng đờ của chàng từ từ ngồi dậy. Cánh tay trái nàng giữ cố định thân thể chàng, tay phải vẫn tiếp tục như khi nãy, x** n*n tấm lưng lạnh lẽo cứng nhắc của chàng.

Dương Tri Hú tựa nghiêng vào người nàng, hơi cúi đầu, khẽ tì vào vai Đàn Hoa.

"… Ta làm nàng thức giấc rồi." Chàng nói.

Đàn Hoa đáp: "Không đâu."

Hôm nay trời hơi âm u, trông như sắp mưa. Ngoài cửa sổ có vài tán cây đang độ mùa hạ tốt tươi, thỉnh thoảng lại lay động, hắt vào những bóng râm chập chờn.

Đàn Hoa x** n*n một hồi, lưng của Dương Tri Hú cũng nóng lên. Hôm qua khí mạch của chàng bị tổn thương nặng, không dễ gì khôi phục ngay được, nhưng lúc này ít nhất cũng đã có chút sức lực để tự lo liệu.

Chàng quay đầu nhìn Đàn Hoa, sắc mặt nàng sưng phù và có chút xanh xao, thiếu huyết sắc, nhìn là biết ngay do nghỉ ngơi không đủ.

Bản thân chàng chỉ mặc áo trong, ngoại bào đã được cởi ra, gấp gọn gàng đặt bên gối, giày cũng đã tháo, để dưới nhuyễn tháp. Chàng nhớ mang máng đêm qua dạ dày mình rối loạn, khí trào ngược lên trên, nôn mửa mấy lần, nhưng lúc này hoàn toàn không tìm thấy vết bẩn nào.

Cảm giác tiếp xúc từ phía sau càng lúc càng rõ rệt. Tay nàng không quá lớn, di chuyển trên tấm lưng lạnh cứng của chàng với sức lực vừa phải.

"Nghỉ một lát đi." Chàng thấp giọng nói: "Ta không sao rồi…"

Đàn Hoa hỏi: "Ngài thấy khá hơn chút nào chưa?"

Nàng vừa hỏi xong, cánh tay đã bị giữ nhẹ lại. Dương Tri Hú ngồi thẳng lên một chút, nói với nàng: "Sắc mặt nàng không tốt, nghỉ ngơi một chút đi."

Đàn Hoa bảo: "Không cần đâu."

Dương Tri Hú nhìn gương mặt có phần ảm đạm và vàng vọt này, một luồng ấm áp chua xót lan tỏa từ lưng ra tứ chi, rồi đến tận tim, tận đầu ngón tay. Chàng giơ tay lên định chạm vào má nàng, cười khổ: "Chẳng biết hai ta bây giờ trông ai thê thảm hơn ai nữa…"

Ngón tay thon dài ấy mấp mé bên khuôn mặt nàng, Đàn Hoa cảm thấy lớp lông tơ trên má ngứa ran, kéo theo cả một bên cổ, vành tai cũng trào lên một luồng nhiệt tê rần.

Dương Tri Hú giục nàng: "Nào, nàng nằm xuống đi."

Đàn Hoa im lặng.

Dương Tri Hú nói: "Ở y quán thì phải nghe lời đại phu."

Đàn Hoa hơi muốn gãi cổ.

Đầu ngón tay chàng khẽ quẹt qua mặt nàng một cái, lại nói: "Đang nói chuyện với nàng đấy? Nghe thấy không?"

Đàn Hoa: "Ừm."

Dương Tri Hú gom góp chút sức lực đứng dậy, khoác áo bào lên vai. Đàn Hoa vẫn đứng đó, chàng khẽ đẩy cánh tay nàng, nói: "Ta ra ngoài một lát, sẽ về ngay thôi, nàng tranh thủ ngủ bù đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!