Chương 13: (Vô Đề)

Trong phòng.

Từ Trụ nói: "Dương công tử mời ngồi, không biết ngài muốn thêm những món gì?"

Ông định mời Dương Tri Hú ngồi vào ghế trên, nhưng Dương Tri Hú chỉ dừng lại ở vị trí gần cửa sổ. Mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ mở hé một khe nhỏ để hóng gió, bên ngoài khung cảnh ồn ào, những tiêu sư trẻ tuổi lại bắt đầu đùa giỡn nhau.

Dương Tri Hú nói: "Thêm một rương gấm; ba củ sơn sâm già, nặng bảy tiền; hai gói lộc nhung thái lát, nặng bốn lạng; xạ hương tự nhiên, một hộp nặng ba tiền…"*

*Tiền (): đơn vị trọng lượng, mười tiền bằng một lạng.

Chàng vừa nói, Từ Trụ vừa ghi chép lại.

Cái bàn đằng kia ở rất gần căn phòng, cộng thêm giọng nói oang oang của Từ Khánh Viễn nên cơ bản đều có thể nghe rõ.

"Đừng có ngẩn ra nữa, có còn muốn uống rượu không? Đã uống đủ chưa?"

"Chưa đủ đúng không, vậy lát nữa ta đi thắng vò rượu Thiêu Đao Tử kia về cho cô."

"Đợi thêm chút nữa, bọn họ vẫn chưa đánh đã tay đâu."

Bên cạnh cũng có người nghe thấy lời của Từ Khánh Viễn, gào lên: "Sao hả? Khánh Viễn, ngươi nói thắng là thắng được sao?"

Từ Khánh Viễn cười đáp: "Ta thu phục các người chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?"

Đám người bên kia nói: "Hơ! Chỉ toàn nói khoác!"

Lại có người bên cạnh phụ họa: "Khánh Viễn, đừng có nói quá lời, đến lúc đó vạn nhất sơ suất thua cuộc, lại để Đàn cô nương chê cười!"

Mọi người tức thì cười rộ lên trêu chọc.

"Mấy người, mấy người!" Từ Khánh Viễn bị bọn họ trêu cho đỏ bừng mặt, lúng túng không biết để tay chân vào đâu, quay đầu nhìn Đàn Hoa thì thấy nàng chẳng có phản ứng gì, hắn giải thích: "Cô đừng nghe bọn họ nói bậy, bọn họ uống nhiều rồi!"

Đàn Hoa nghe hắn nói xong vẫn không có gì thay đổi, Từ Khánh Viễn lại quay sang đám người kia quát: "Được lắm, dám trêu chọc Từ gia gia của các ngươi! Đến đây đến đây! Ta sẽ thu phục từng tên một!"

"… Dương công tử?"

Thấy Dương Tri Hú có vẻ hơi thất thần, Từ Trụ gọi chàng: "Trong viện ồn ào quá, để ta đóng cửa sổ lại."

"Không cần đâu." Dương Tri Hú quay đầu nhìn ông một cái, cười nhạt: "Thật náo nhiệt."

"Hầy, cũng hiếm khi." Từ Trụ cười nói: "Hôm nay là sinh thần của Tiểu Vũ nên mới bày vài bàn tiệc. Tiểu Vũ là do ta nhặt được bên đường, lúc mới đến trông như cái mầm giá đỗ, giờ cũng đã là một nam tử hán rồi."

Dương Tri Hú nói: "Tổng tiêu đầu cứng cỏi mà nhân hậu, một thân chính khí, thật khiến người ta kính trọng."

Từ Trụ đáp: "Dương công tử quá khen rồi, nào có nhiều đạo lý đến thế, mỗi người đều có một cái khổ riêng, nhưng đã bước chân vào cửa tiêu cục Uy Đức thì đều là người một nhà."

Dương Tri Hú lẩm bẩm: "Người một nhà…"

Ngoài cửa sổ bùng nổ một trận hò reo, hóa ra là Từ Khánh Viễn vừa đánh ngã một người. Mùa hè vốn đã nóng, hắn lại vận động mạnh làm mồ hôi đổ nhễ nhại, cổ áo phanh ra, tay áo xắn lên tận bắp tay, lộ ra thân hình cường tráng. Đèn lồng treo trên tường bao trong viện chiếu vào lồng ngực hắn, tỏa ra sắc màu như mật ong, khí huyết dồi dào.

"Đến đây đến đây, kẻ nào vừa rồi cười to nhất, Tiểu Vũ! Ngươi ra đây cho ta!"

"Người ta là thọ tinh mà! Nương tay chút đi ha ha ha!"

Hai người đối chiêu, quyền cước đan xen, Tiểu Vũ thân thủ linh hoạt hơn, né đông né tây, Từ Khánh Viễn quát: "Muốn chạy sao?" Quyền pháp của hắn chuyển sang cương mãnh, lối đánh tầm ngắn, tấn công chớp nhoáng, ra đòn nhanh đến hoa mắt, cánh tay trái thoáng động vờ ra một chiêu. Tiểu Vũ bị lừa, liền bị Từ Khánh Viễn tóm chặt vai trái. Lực cánh tay Từ Khánh Viễn ghì xuống, Tiểu Vũ vội vàng kêu oai oái: "Ái! Ái ôi!

Từ gia, ngài đối xử với huynh đệ ác quá!"

"Giả vờ cái gì!" Từ Khánh Viễn mắng: "Ta còn chưa dùng sức đâu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!