Phía đông hừng sáng, đêm tàn ngày rạng.
Tiểu sai bưng nước nóng, khăn tay, nha hoàn bê ống nhổ, trà thanh, chờ sẵn ngoài cửa.
Hôm nay nhị công tử thức dậy muộn hơn thường lệ.
Khó khăn lắm mới nghe thấy tiếng động phát ra từ trong phòng, đám người hầu đang chờ đợi mới nhẹ tay nhẹ chân tiến vào hầu hạ.
Vào phòng rồi, họ phát hiện trong phòng có đốt hương, nhưng mùi hương không thuần khiết, giống như đang cố che đậy mùi vị gì đó, trên nhuyễn tháp cũng có chút bừa bộn. Dương Tri Hú ngồi bên mép nhuyễn tháp, mắt vẫn còn nhắm, mái tóc dài xõa xuống hai bên, vẻ mặt trầm mặc, lại mang theo chút mệt mỏi nhàn nhạt.
Đám hầu không dám phát ra tiếng động thừa thãi, đưa khăn ấm cho chàng, đợi chàng lau mặt xong, nha hoàn tiến lên hầu chàng súc miệng. Dương Tri Hú đứng dậy, tiểu sai mang bộ y phục đã được xông hương ấm áp tới, Dương Tri Hú nhìn y phục rồi bảo: "Đổi bộ khác."
Tiểu sai hỏi: "Nhị công tử, đổi bộ nào ạ?" Bộ này là nền lụa trắng, thêu hoa sen xanh nhạt viền chỉ vàng, thắt đai lưng đen mảnh, vốn là chiếc trường sam tiện lợi để ra ngoài mà chàng thường mặc, nhàn nhã có thừa nhưng trang trọng không đủ. Dương Tri Hú định đổi bộ nào tốt hơn, nhưng chợt nhớ ra, bộ y phục này chính là bộ chàng mặc khi lần đầu gặp Đàn Hoa ở y quán.
"Thôi, không cần đổi nữa."
Chàng ăn mặc chỉnh tề rồi bước ra khỏi phòng, tiến về phía ngoài viện. Trong lòng chàng cứ mải nghĩ lát nữa sẽ đi tìm Đàn Hoa nên đi đường chẳng nhìn ngó gì, lão quản gia ở phía sau phải chạy đuổi theo suốt một đoạn.
"Nhị công tử, nhị công tử!"
Dương Tri Hú cuối cùng cũng nghe thấy, quay đầu lại: "Khâu quản gia, có chuyện gì mà vội vã thế?"
"Lão gia bảo hôm nay nhị công tử không cần ra tiệm xem bệnh, ngài ấy có việc quan trọng muốn bàn bạc với nhị công tử."
"… Chuyện quan trọng?" Chân mày Dương Tri Hú khẽ động: "Được, ta qua ngay."
Đến thư phòng, cả Dương Kiến Chương và Triệu Mân đều có mặt.
"Cha, mẹ."
"Ngọc Nhi, con xem cái này đi."
Dương Kiến Chương đưa bức thư nhận được tối qua cho chàng xem.
Cứ thế xem rồi bàn bạc, một ngày trôi qua vèo mất. Dương Tri Hú trong lòng nôn nóng cũng chẳng còn cách nào, chuyện đặc sứ can hệ trọng đại, những việc liên quan đến triều đình, chỉ một sơ sẩy thôi là tai họa ngập đầu.
Ngày thứ hai, Dương Tri Hú hẹn vài vị bạn tốt cùng bàn bạc.
Một người nói: "Nghe đâu kẻ sắp tới là một tên thái giám chết bầm trong cung."
Người khác phụ họa: "Phải, người bên cạnh Hoàng hậu."
"Đệ đệ của Hoàng hậu chẳng phải vừa được phong làm Uy Mạc đại tướng quân gì đó sao, được lắm! Cứ để cả nhà bọn họ vơ vét hết đi! Cái gã Vương Trị đó ta nghe nói chẳng biết làm cái thá gì, chuyên môn nuôi chim trong cung thôi! Quyên tiền cho hạng người đó đi đánh trận, mẹ nó chứ. Cái thói đời gì thế này!" Người chửi bới là lương thương Vương Chấn Nghĩa, tính tình nóng nảy, lửa giận bừng bừng, vừa chửi vừa tự quạt cho mình, tu nước ừng ực: "Hôm nay trà của Lưu Hoa Các sao đắng chát thế này!"
Sương Hoa đang định bày thức ăn gần đó nghe thấy thì không vui.
"Vương công tử nói thế oan chết người ta mất, trà dâng lên các vị luôn là loại tốt nhất rồi."
Dương Tri Hú nói: "Là do huynh nóng gan, nhiệt dạ dày nên mới cảm thấy miệng đắng." Chàng bảo Sương Hoa: "Chuẩn bị cho Vương huynh một bát canh đậu xanh."
Sương Hoa đáp: "Được được được, đi liền đây." Sau đó khép cửa rời đi.
Mấy người này đều là con cháu đại hộ trong thành, hôm nay hẹn ở Lưu Hoa Các, Sương Hoa vốn định sắp xếp nhã gian trên đỉnh lâu, nhưng Dương Tri Hú vội bảo không được, nói dạo này mình thân thể mệt mỏi, không lên lầu được.
Cuối cùng đành sắp xếp ở tầng hai.
Ăn được một chút, Dương Tri Hú bỗng hỏi: "Trình gia dạo này cửa đóng then cài, họ đang làm gì thế?"
Người bên cạnh đáp: "Không biết nữa, đại thiếu gia nhà họ Trình chẳng phải vừa cưới thêm vị di nương thứ mười lăm sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!