Chương 11: (Vô Đề)

Tên người làm ở tiệm thuốc nửa đêm thức giấc đi đại tiện, trong lúc mơ màng còn lẩm bẩm: "Đêm nay sao gió to thế không biết…"

Nhưng hắn lại cảm thấy có gì đó là lạ.

Hắn lười chẳng buồn nghĩ, vì quá buồn ngủ, giải quyết xong là quay về nghỉ ngơi ngay.

Nằm xuống giường rồi mới hơi phản ứng lại được.

"Sao chỉ có tiếng gió rít mà chẳng thấy ngọn gió nào thổi tới nhỉ…"

Nhưng hắn cũng chẳng quản được nhiều thế, nhắm mắt lại là lập tức chìm vào giấc nồng.

Bấy giờ, gió bên ngoài đã ngừng. Bởi vì ở hậu viện, bộ quyền pháp của Đàn Hoa đã luyện xong.

Đàn Hoa đứng giữa sân, ngước đầu nhìn trời.

Đêm khuya canh vắng, người tĩnh vật yên, muôn loài tịch mịch, lẽ ra đây phải là một đêm thích hợp để ngủ, nhưng Đàn Hoa hoàn toàn không chợp mắt nổi.

Ban đầu nàng ngồi thiền, hy vọng có thể tĩnh tâm thuận khí, đáng tiếc chẳng có tác dụng gì. Sau đó nàng dứt khoát đứng dậy luyện công đánh quyền, đánh đến mức khí mạch toàn thân căng tràn, mồ hôi chảy đầm đìa.

Ánh trăng nơi chân trời phản chiếu trước mắt, nàng vô cớ xuất thần. Chợt thấy ánh trăng ấy rất giống màu chiếc áo mỏng nàng thấy đêm nay, ánh mắt lập tức né tránh ngay.

Nàng đi tới bên giếng, múc nước lên, bưng cả xô dội thẳng từ trên đỉnh đầu xuống. Dù là đêm hạ nhưng nước giếng vẫn lạnh lẽo, Đàn Hoa dội liên tiếp bốn năm xô mới dừng lại.

Nàng hít một hơi thật sâu rồi thở một hơi thật dài.

Một đêm không ngủ.

Cuối cùng cũng đợi được đến giờ Mão lúc mặt trời mọc.

Mọi khi vào giờ này nàng đã phải ra ngoài rồi, nhưng mà…

Tâm trí Đàn Hoa rối bời, nàng đi tới bên bàn, tự rót cho mình một chén nước, vừa chạm môi đã thấy vị ngọt thanh dịu nhẹ, dư vị vô cùng, dường như xua tan đi vài phần sầu muộn của đêm qua.

Đàn Hoa uống mà ngẩn người, đưa chén ra xa một chút, nhìn thấy nước trà trong vắt bên trong.

Trà này tên là gì, Đàn Hoa đã không còn nhớ rõ, tóm lại là do Dương Tri Hú mang tới, trà đã nguội lạnh từ lâu nhưng vẫn ngon, chắc chắn lại là danh trà ở đâu đó.

Dương Tri Hú đã mang cho nàng rất nhiều, rất nhiều trà ngon.

Dương Tri Hú cũng đã tìm cho nàng rất nhiều, rất nhiều rượu quý.

Một tiếng cộp vang lên, đặt chén trà xuống bàn. Đàn Hoa chống hai tay lên mặt bàn, mười ngón tay vô thức càng siết càng chặt.

Nàng nên đi tạ lỗi.

Nhưng chàng có muốn gặp nàng không? Bộ dạng cuối cùng của chàng rõ ràng là không muốn nhìn thấy nàng.

Chàng là người có địa vị, có danh tiếng, chỉ vì sai lầm của nàng mà lâm vào cảnh không bước xuống đài được, tôn nghiêm quét đất, tất nhiên là không muốn gặp lại nàng rồi.

Nếu như chàng không bao giờ đến nữa…

Đàn Hoa càng nghĩ càng phiền, càng phiền lại càng không có manh mối.

Phần lớn thời gian trong đời Đàn Hoa chỉ cần làm ba việc — nhận mệnh lệnh, tìm cách giải quyết, gánh chịu kết quả. Nàng không phải chưa từng đối mặt với những nhân vật phức tạp, tình huống oái oăm, nhưng đối với nàng, chỉ cần hạ quyết tâm là xong.

Nàng chưa bao giờ trải qua khoảnh khắc cảm thấy sức lực đầy mình mà không biết dùng vào đâu, làm gì cũng rụt rè sợ hãi thế này.

Cuối cùng nghĩ ngợi hồi lâu, nàng hít một hơi mạnh, vẫn quyết định ra ngoài trước. Dương Tri Hú sẽ không tới, ít nhất hôm nay chàng chắc chắn không tới, đợi cũng bằng thừa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!