Chàng im hơi lặng tiếng.
Đàn Hoa bước ra, khép cửa thật kỹ rồi đứng bên ngoài chờ đợi.
Trong lầu vẫn rất náo nhiệt, nhưng Đàn Hoa để mọi âm thanh ngoài tai, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào căn phòng tĩnh lặng sau lưng.
Khoảng chừng nửa nén nhang trôi qua, Đàn Hoa gõ cửa hỏi: "Dương công tử…"
Không ai đáp lại.
Lại thêm nửa nén nhang nữa, Đàn Hoa gõ cửa lần nữa, vẫn không có tiếng trả lời.
Đàn Hoa lo lắng, nói: "Dương công tử, ta vào nhé."
Nàng trở lại trong phòng, tiến đến bên giường thì lập tức kinh hãi.
Dương Tri Hú đã sắp mất đi ý thức, nàng gạt bàn tay đang che mặt của chàng ra, thấy tinh thần chàng tán loạn, môi tím tái, khắp người vã mồ hôi lạnh, mà chỗ gồ lên ở th*n d*** vẫn không hề có ý định thuyên giảm.
"Cái này…" Đàn Hoa vội vàng đặt tay chàng ngay ngắn, tập trung chân khí lưu thông vào lòng bàn tay phải, nhẹ nhàng áp lên ngực chàng.
Nàng muốn thử giúp chàng dẫn dắt chân khí, nhưng vừa đặt tay lên đã cảm thấy các luồng khí trong cơ thể chàng rối loạn thành một cục, nàng sợ mạo hiểm thi triển áp lực chàng sẽ không chịu nổi, đành thu tay lại.
Nàng ngồi bên giường, đỡ vai Dương Tri Hú khẽ gọi: "… Dương công tử, Dương công tử, mau tỉnh lại đi, sao ngài không chịu tiết tinh khí ra?"
Chàng nghe thấy tiếng nàng, khẽ mở mắt, đôi môi mấp máy nhưng hoàn toàn không thốt được thành lời.
Thực ra, Dương Tri Hú cũng không lường trước được mọi chuyện lại thành ra thế này.
Tường Vi Dẫn dùng để làm gì, chàng là người rõ hơn ai hết, bởi vì chính chàng đã giúp Sương Hoa cải tiến loại dược trợ tình này.
Nhưng chàng chưa bao giờ uống nó.
Hôm nay đến uống rượu, chàng không hề có ý nghĩ lệch lạc, chỉ muốn làm chủ tiệc chu đáo để Đàn Hoa có thể uống một bữa thật sảng khoái. Nhưng nàng lại nhầm lẫn mang Tường Vi Dẫn tới, còn tưởng đó là thuốc giải rượu làm ấm dạ dày, khoảnh khắc đó chàng bỗng nhiên mê muội.
Đây là thứ nàng mang đến, lẽ nào là cơ hội ông trời ban cho để chàng thử một lần?
Nhưng chàng vạn lần không ngờ tới, Tường Vi Dẫn này lại tương khắc với độc Khổ Lao trong người chàng. Sau khi uống vào, chàng cảm nhận rõ rệt cơ thể ngày càng tê dại, ngay cả cơ mặt cũng cứng đờ lại, chịu đựng một luồng tà hỏa thiêu đốt, toàn thân căng nhức, trời đất quay cuồng.
Chàng nhìn Đàn Hoa đang lo lắng trước mắt, muốn nói một lời nhưng không thể phát ra tiếng, chỉ có khuôn mặt là co rúm.
… Bản thân mình hiện tại là cái bộ dạng quỷ quái gì thế này? Đây chắc hẳn là ý trời trừng phạt lòng dạ của chàng nảy sinh ý định không thích đáng, nên mới để chàng lộ ra vẻ thảm hại này, trở thành một trò cười.
Ánh mắt ấy nhìn Đàn Hoa như kim châm vào tim, nàng xích lại gần hơn, nói với chàng: "Dương công tử, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta, đợi chuyện này kết thúc, ngài muốn trách tội thế ta nào cũng được, hiện giờ ngài bắt buộc phải tiết tinh khí ra, ngài tạm thời nhẫn nhịn."
Nói xong, Đàn Hoa đứng dậy, thổi tắt nến trong nhã gian.
Trong phòng tối sầm lại, chỉ còn sót lại chút ánh sáng mờ ảo từ trong lầu hắt vào.
Đàn Hoa quay lại ngồi bên giường, Dương Tri Hú thấy nàng kéo một dải màn từ trên giường xuống, xé lấy một đoạn rồi bịt lên mắt mình.
"Đắc tội rồi." Nàng khẽ nói một câu, rồi bàn tay luồn vào dưới vạt áo chàng, cởi dây lưng quần, khẽ kéo xuống.
Xung quanh tối tăm, chút ánh sáng ít ỏi dư thừa le lói, nhưng các giác quan lại được phóng đại vô hạn. Dương Tri Hú nhìn vật đó của mình khẽ vểnh lên trước mặt nàng, cổ họng lập tức nóng bừng như lửa đốt, chàng nghiến răng nhắm mắt lại.
Khi tay nàng chạm vào, sợi dây thần kinh trong đầu Dương Tri Hú như sắp đứt đoạn.
Đàn Hoa bịt mắt nên không thể nhìn thấy tình cảnh trước mắt, nhưng cảm xúc nơi bàn tay lại vô cùng rõ ràng chân thực. Vật trong lòng bàn tay không lớn không nhỏ, ấm nóng tinh xảo, nàng trượt tay lên xuống, cổ tay thỉnh thoảng cọ qua lớp lụa vân đoạn cực kỳ mềm mại.
Đàn Hoa nghe thấy tiếng th* d*c kìm nén, thỉnh thoảng có âm thanh bật ra khiến nàng trong vô thức cũng đã vã một lớp mồ hôi mỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!