Vũ Văn Tư Dạ nhìn một đám người lên đài diễn trò, lúc này mới mỉm cười, đến bên cạnh Đại thế tử, đưa tay lướt qua cổ tay hắn rồi nhanh chóng buông ra, kề sát tai hắn thì thầm vài câu, hai mắt Nguyên Lân trợn to, không dám tin.
"Lân Nhi, có gì cứ nói thẳng trước mặt mọi người." Hoàng đế nhếch mắt liếc nhìn hai người.
"Phụ hoàng!" Nguyên Lân tiến lên quỳ một gối: "Bình Uyên vương nói, hôm qua thấy Cửu muội lên xe ngựa ra khỏi kinh thành rồi! Chỉ sợ lúc này Cửu muội đã không còn trong phủ nữa."
"Quản gia!"
"Hồi bẩm Hoàng thượng, quản gia dường như thân thể không khỏe, hiện nay đang nghỉ ngơi ở hậu viện."
"Chưa chết thì khiêng ra đây."
"Vâng, Hoàng thượng."
Một đám thị vệ nhanh chóng ra khỏi đoàn, vòng ra hậu viện tìm người.
Tiêu Sơ Âm cúi đầu, nhìn mũi chân mình, Vũ Văn Tư Dạ mãi là người có khả năng như vậy, mỗi bước đi đều được lót đệm sẵn, hắn không giết bá nhân, bá nhân lại vì hắn mà chết.
"Ân cô nương, ngươi vừa nói Linh vương là giả mạo, sao lại như vậy?" Hoàng đế nằm nghiêng trên giường, nhìn người trong viện, cảm thấy ánh mặt trời có hơi chói mắt, khiến người ta choáng váng.
"Nàng ta là giả!" Nữ tử có đôi mắt lưu ly nhếch miệng, chỉ về phía Tiêu Sơ Âm.
Tiêu Sơ Âm xoay lưng về phía mặt trời, bóng người trên đất càng trở nên nhỏ bé, nàng nhìn cô gái mắt ngọc mày ngài vì cất cao giọng nói mà đôi mắt rưng rưng nước.
Xin lỗi, cô nương, mặc dù lời cô nói là thật, nhưng còn phải xem mọi người có tin hay không, thế giới này vốn không công bằng như vậy, trắng đen đảo lộn, thị phi rối loạn, ai dùng lời đường mật để che trời thì người đó có thể sinh tồn.
"Vì sao Ân cô nương lại nói như vậy, tiểu vương là do Hoàng thượng tự mình phong vương, cô nói như vậy, là đang nghi ngờ Hoàng thượng sao?" Nàng thản nhiên đứng lên cúi nhìn vết nước thấm trên áo khoác, từng điểm nhỏ như núi sông uốn lượn tú lệ.
Ân cô nương không hiểu, vì sao cô gái này rõ ràng là đang nói dối, lại có thể bình tĩnh, mặt không đổi sắc như vậy, thậm chí còn có tư thế chất vấn lại mình. Mà nàng chẳng qua chỉ che giấu cho A Cửu một lần đã cảm thấy vô cùng bất an.
"Hoàng thượng phong vương đúng là Ngũ công chúa, cô không phải là Ngũ công chúa, cô là giả, giả thì vĩnh viễn không thể thay thế được sự thật."
Thật xin lỗi cô nương, ta cũng không có ý định thế chỗ thật, nhưng chí ít trước khi ta lấy được một thứ thì ta phải là thật. Nàng khẽ mỉm cười, xoay người đón ánh mặt trời cười lộng lẫy: "Chắc hẳn mọi người cũng đang hoài nghi, một khi đã như vậy, tiểu vương bằng lòng chứng minh thân phận trong sạch của mình."
"Chứng minh thế nào?" Có người lên tiếng thắc mắc.
"Ý Linh vương là trích máu nhận thân sao? Nhưng xương cốt Hoàng hậu nương nương đã được chôn cất, làm sao để chứng minh?"
Nàng mỉm cười: "Làm phiền Hoàng thượng."
Thái giám cẩn thận khom người hỏi: "Hoàng thượng?"
Cô gái này gan lớn thật, lại muốn lấy huyết long…
"Lấy chén bạc tới đây". Hoàng đế nhàn nhạt lên tiếng, "Trẫm cũng muốn xem loan phượng thật giả thế nào."
Lồng ngực Tiêu Sơ Âm đột nhiên cứng lại, nàng vẫn cho rằng Hoàng đế biết rõ nàng là công chúa giả mạo, dù là không biết thật, ông ta cũng có thể che giấu không nói rõ nguyên do, nhưng hiện tại xem ra, nếu nàng không phải…rất có thể trường hợp có đầy đủ văn võ bá quan ở đây, nàng sẽ bị đuổi ra khỏi cửa, thậm chí, bị chụp tội danh khi quân, ban cho cái chết.
Vừa dứt lời liền có người bê một cái chén bạc tới, lại rót vào nửa chén nước trong veo.
Nước dọc theo bốn vách chén rửa sạch toàn bộ, sau đó có thái giám lấy ra băng gạc cẩn thận lau sạch bốn phía và đáy chén.
Lúc này mới bê chén bạc cung kính đặt lên bàn, lui ra ngoài.
"Hoàng thượng." Thái giám đưa ngân châm cắm trên một miếng vải nhung mềm, Hoàng đế nhìn thoáng qua, "Đổi đi."
"Vâng."
Vải nhung mềm bị đổi lại một thanh đao sắc bén tinh xảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!