Chương 9: (Vô Đề)

Bịnh rồi? Phản ứng đầu tiên của Hà Lệ Chân: chắc do trận mưa kia, sau đó lại nghĩ đến cái lưng bị phỏng đỏ tấy của Vạn Côn.

Ngô Nhạc Minh nói: "Ảnh dầm mưa xong hôm nay hơi sốt."

Lúc Ngô Nhạc Minh nói, toàn nhìn thẳng vào mặt Hà Lệ Chân, Hà Lệ Chân đại khái có thể đoán được cậu ta đang nghĩ gì. Oán cô, trách cô, cảm thấy cô vô trách nhiệm, đã nói là sẽ cho cậu ở lại mà sau đó lại đuổi cậu đi.

Em thì biết cái gì. Hà Lệ Chân nghĩ. Cô không nói gì, đặt danh bạ xuống, xoay người bắt đầu giảng bài. Ngô Nhạc Minh ở phía sau hừ lạnh một tiếng, không to không nhỏ, có lẽ những bạn học khác không để ý, nhưng Hà Lệ Chân nghe rõ mồn một. Cô nắm chặt viên phấn, hít sâu một hơi, làm như không nghe.

Tan học, Hà Lệ Chân về văn phòng, không biết vì sao, luôn cảm thấy trong bụng rất buồn bực. Cô nhìn chằm chằm cuốn sách trên bàn, vỗ rất mạnh vào mặt mình, khiến cho Bành Thiến ngồi kế bên hết hồn.

"Làm cái gì thế hả?" Bành Thiến nói, "Điên à?"

Hà Lệ Chân lắc đầu, lầm bầm nói: "Không sao."

Hà Lệ Chân chống cằm ngồi trước bàn làm việc, cuốn sách trong tay đọc hoài không vô.

"Cô giáo Hà, tới đây giúp tớ chọn đồ tí, cậu nhìn hai chiếc này, chiếc nào đẹp?" Bành Thiến gọi Hà Lệ Chân, Hà Lệ Chân bước qua, nhìn thấy cô ấy đang chọn váy đầm trên mạng. Cả hai chiếc váy đều là loại váy đầm dài, một chiếc màu xanh lá, một chiếc màu vàng.

"Mình cảm thấy đều rất đẹp." Hà Lệ Chân nói.

"Chậc, bảo cậu cho chút ý kiến đi mà."

Hà Lệ Chân nhìn kỹ một hồi, nói: "Vậy thì chọn chiếc màu xanh lá đi vậy."

"Cái này hả, cậu cảm thấy cái này đẹp?"

Hà Lệ Chân nói: "Chiếc màu vàng hở lưng quá nhiều."

"......." Mặt của Bành Thiến rất quái gở, nhìn Hà Lệ Chân, "Vầy mà gọi là hở nhiều? Cậu đừng có trêu tớ được không hả. Lúc cậu đi chơi với bạn trai, chẳng lẽ cậu quấn mình kín mít như cái xác ướp?"

Hà Lệ Chân "ồ" một tiếng, nói: "Mình đâu có bạn trai đâu......"

Bành Thiến nhìn Hà Lệ Chân, ra vẻ thần bí nhếch một bên mày, kéo cô lại gần, nói: "Có muốn tớ giới thiệu cho cậu một người không? Nguồn trong tay tớ cũng không ít đâu, thích loại nào?"

Hà Lệ Chân rối rít đứng dậy, đẩy cô ấy ra, nói: "Đừng mà."

"Nói thật đấy, thích loại nào thế?"

Thích loại nào?

"Thích chín chắn trầm ổn, hay là trẻ trung trai tráng một chút?" Bành Thiến vừa nói vừa giải thích với Hà Lệ Chân, "Nói cậu nghe, bạn trai tớ mới tốt nghiệp đại học cách đây không lâu, quanh hắn toàn là một đám thanh niên trai tráng, cậu nói ra điều kiện đi, tớ tìm cho cậu."

"Bạn trai của cậu trẻ vậy sao?"

"Đúng vậy, bọn tớ được người khác giới thiệu nên quen nhau. Trẻ trung một chút mới tốt, ai lại đi thích một lão già."

Hà Lệ Chân run lên trong lòng, ngẩng đầu lên, Bành Thiến vẫn đang còn hào hứng nhìn cô, Hà Lệ Chân nói: "Cậu mau mau lo chọn váy đi, không phải là mấy thứ này đang tạm thời được giảm giá sao."

"Ối!" Bành Thiến la to lên một tiếng, "Tớ suýt nữa quên mất!"

Cô ấy vội vàng đặt mua, Hà Lệ Chân quay về bàn làm việc của mình. Bành Thiến đặt mua hàng như điên, bất chợt nghe Hà Lệ Chân hỏi một câu nhẹ như gió thoảng từ phía sau lưng: "Cô giáo Bành, cậu có thuốc cảm không?"

"Có chứ." Bành Thiến đang nhìn chằm chằm vào máy tính, nói, "Trong tủ bên kia, ngăn thứ hai, sao thế, cậu khó chịu trong người?"

"Không có gì." Hà Lệ Chân bước tới, sau đó phát hiện nguyên ngăn kéo toàn là thuốc, thuốc cảm, thuốc ho, rồi thuốc xoa bóp ngoại thương, đủ cả.

"Sao......." Hà Lệ Chân hơi kinh ngạc, "Sao lại nhiều thuốc đến thế."

"À, đều là của giáo viên tự mang vào để phòng hờ, để cho tiện, cứ người này người kia mỗi người một hộp, tích cóp một hồi ra vậy đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!