Chương 8: (Vô Đề)

Nhà rất gần, xe chỉ quẹo vài cú, 7-8 phút sau đã tới. Tiểu khu Hà Lệ Chân ở không lái xe vào trong được, chỉ có thể dừng lại ở đầu ngõ. Cô trả tiền, kéo Vạn Côn ra khỏi xe.

"Em đi xuống......" Hà Lệ Chân nhỏ con, Vạn Côn say thế này, phải vất vả lắm mới đỡ được cậu cho vững. "Vạn Côn, em đừng có ngủ!" Hà Lệ Chân vừa nói vừa dìu cậu vào trong nhà.

Vạn Côn uống không ít rượu, nghiêng ngả lảo đảo, Hà Lệ Chân cảm thấy mình giống y như đang phải tha một con gấu, vô cùng chật vật. Cái con gấu này còn rất nóng tính. Do quá nặng, Hà Lệ Chân bắt đầu không đỡ nổi, lúc cậu xuống xe bị loạng choạng, lập tức chụp ngay lấy vai của Hà Lệ Chân. Tay của cậu to lớn, chụp một cú là nắm trọn nguyên bả vai cô. Cậu bực bội nạt cô: "Đi cho vững vào!"

Hà Lệ Chận bị cậu rống vào mặt, cổ bị cậu phun cho một hơi toàn mùi rượu, cô muốn phê bình vài câu, lại cảm thấy đi cãi với một con ma men thật chả ra đâu vào đâu, nhíu chặt lông mày lôi cậu vào trong nhà.

Thím Trương đang còn rửa rau trước cửa, trông thấy Hà Lệ Chân về nhà mà đỡ theo một người đàn ông, không nói gì, nhưng cũng không nhịn được len lén quan sát. Hà Lệ Chân nhận thấy vậy, mặt hơi nóng lên, phân bua với bà: "Đây là một học sinh trong trường, uống say xong không liên lạc được với người nhà, cháu sợ xảy ra chuyện gì nên dắt về nhà."

Thím Trương vội vàng cười cười, "À à, ra là vậy."

Hà Lệ Chân bỗng hơi hối hận, nhìn vẻ mặt của thím Trương, cảm thấy không giải thích thì hơn.

Cô mau mau lo đưa Vạn Côn vào trong nhà, đóng cửa lại. Hà Lệ Chân để cậu ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn, mình thì đi tới tủ lạnh lấy một hộp sữa chua mang tới.

"Vạn Côn, Vạn Côn?" Hà Lệ Chân mang sữa chua qua, cắm sẵn ống hút vào trong hộp. "Em uống chút sữa chua cho tỉnh rượu, này!"

Vạn Côn cuộn mình trên ghế, say nhũn như bùn, Hà Lệ Chân gọi hoài cậu vẫn không có động tĩnh, giọng cô không khỏi cao lên hơn một chút.

"Tỉnh dậy đi, đừng ngủ nữa." Hà Lệ Chân đẩy cậu, Vạn Côn bực bội nhíu mày, vung tay, Hà Lệ Chân vội né. Cậu lại nằm lật người qua bên kia.

"Em—–"

Hà Lệ Chân không còn cách nào khác, chỉ đành đặt sữa chua qua một bên. Cô chưa ăn bữa tối, bận rội nãy giờ bây giờ mới rảnh tay, bụng đói sôi ùng ục.

Hà Lệ Chân vào bếp nấu một tô mì. Đây chỉ là một căn hộ nhỏ, phòng khách và phòng bếp gộp chung lại, sô pha đặt ngay cạnh bệ trong bếp. Hà Lệ Chân canh nước nấu mì đang từ từ sôi, nhìn đến gần như thất thần. Khi cô hoàn hồn lại, quay đầu tuỳ tiện quét mắt nhìn, ngạc nhiên phát hiện ra Vạn Côn không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, hai tay gác trên đùi, khom người cúi đầu nhìn sàn nhà. Hộp sữa chua kia đang bị cậu dùng ba ngón tay nhẹ nhàng giữ lấy, lúc lắc đung đưa trước người cậu.

Hà Lệ Chân nhìn cậu, "Em tỉnh rồi à?"

Vạn Côn không trả lời, Hà Lệ Chân nói: "Uống hết sữa chua chưa?"

Vạn Côn chậm rãi ngẩng đầu, nét mặt hơi cứng đọng chút men say, mắt đầy tơ máu. Ngón tay thô dài của cậu dốc ngược hộp sữa chua lên, còn lắc lắc mấy cái, hộp sữa trong tay cậu như một món đồ chơi.

Hà Lệ Chân thấy bộ dạng của cậu như thế, không nhịn được nói: "Muộn thế này rồi em còn ở bên ngoài uống rượu một mình cái nỗi gì? Người nhà của em đâu?"

Vạn Côn chẳng nói chẳng rằng, đặt hộp sữa chua qua một bên, ánh mắt không biết đang rơi trên chỗ nào, lẳng lặng ngồi đó. Hà Lệ Chân xoay người, cầm túi xách của mình lên, nói: "Để cô gọi điện thoại cho thầy Hồ."

Cô bước tới trước bàn, tay cầm di động, đang còn mở danh bạ ra, cổ tay chợt bị bắt lấy. Vạn Côn cao lớn, nhất là lại còn đang ở trong một căn phòng nhỏ như thế này, lúc chỉ có hai người, trông Hà Lệ Chân đặc biệt nhỏ nhoi.

"Cô đừng tìm ổng."

Vạn Côn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp. Hà Lệ Chân gần như có thể cảm giác được lồng ngực mình âm vang khi cậu nói, mang theo hơi nóng của rượu phả lên đầu cô, khiến cho cô nổi gai ốc khắp mình. Cô lùi ra sau một bước, vặn cổ tay, nhưng không thoát ra được.

"Em buông tay." Hà Lệ Chân nói.

Vạn Côn không những không buông tay mà còn kéo mạnh một cái xoay người Hà Lệ Chân lại, để cô đứng đối diện với cậu.

Hà Lệ Chân hơi nổi nóng.

"Tôi bảo em buông tay!"

Mắt của cậu ẩn sau tóc mái loà xoà, lim dim nhìn Hà Lệ Chân. Bất chợt khoé miệng nhếch lên cười tà ác, bàn tay siết mạnh, Hà Lệ Chân liền cảm thấy cổ tay đau buốt vào đến tim, cô khom người rụt vai vì đau. Vạn Côn tận dụng khoảnh khắc trước khi cô kịp khom người, dồn cô vào bệ của nhà bếp, cúi đầu hôn cô.

Hà Lệ Chân cuối cùng nhận thức được hành động của cậu, bỗng chốc không biết lấy đâu ra sức, xô mạnh Vạn Côn ra. Vạn Côn không đề phòng, bị cô đẩy lùi. Hà Lệ Chân ngay lập tức cầm xoong mì vẫn còn đang được đặt trên bên bếp lửa đổ ụp lên người Vạn Côn—– Vạn Côn xoay người tránh theo phản xạ, nhưng không tránh kịp. Một xoong mì vừa được nấu chín đổ ụp lên lưng Vạn Côn.

Cậu nén đau, cau mày cắn chặt răng không kêu lên một tiếng nào.

"Cút." Hà Lệ Chân vẫn chưa buông cái xoong, tay kia chỉ ra cửa, tiếng của cô không lớn, nhưng vô cùng lạnh lẽo kiên định, "Em cút ngay cho tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!