Chương 6: (Vô Đề)

Chuông tan học vang lên, Hà Lệ Chân ôm tâm trạng phức tạp, không dạy lấn bất cứ một giây nào, thuận lợi giảng xong bài. Cô không nhìn học sinh dưới lớp, không nói một lời chào, liền ôm sách vở rời đi.

Về đến văn phòng, bên trong không một bóng người. Hà Lệ Chân buông sách vở xuống bàn, còn chưa kịp ngồi xuống đã vội vàng đăng nhập mạng lưới nội bộ của trường để tìm tư liệu về học sinh. "Mật mã......." Hà Lệ Chân lẩm bẩm một mình, "Mật mã là gì nhỉ......"

Lúc Bành Thiến bước vào văn phòng thì trông thấy Hà Lệ Chân đang chổng đít trước máy tính, chăm chú nhìn màn ảnh. Cô ấy cười, bảo: "Đứng làm cái gì chứ, ghế ngay bên tay đấy thôi, cậu đang muốn giảm béo à?"

Hạ Lệ Chân giật bắn mình, quay đầu lại, nhìn thấy Bành Thiến đã quay về, liền hỏi cô ấy: "Bành Thiến, cậu có biết mật mã để vào mạng lưới nội bộ của trường chúng ta là gì không?"

"Mạng lưới nội bộ?" Bành Thiến nhìn Hà Lệ Chân đăm chiêu, nói: "Hình như là sáu số cuối của chứng minh thư thì phải. Nhưng mà cái thứ đó trăm năm qua chưa ai vào, chỉ được dựng lên dạo trước để ứng phó với ban thanh tra từ trên xuống mà thôi, cậu vào đó làm gì?"

Hà Lệ Chân bỏ sáu số cuối của chứng minh thư của mình vào, quả nhiên là được chứng nhận, cô nói đại: "Không có gì, mình chỉ thử một chút thôi."

Hà Lệ Chân chiếu theo số báo danh của học sinh, rất nhanh chóng tìm được tới Vạn Côn.

Trên hồ sơ hiện ra tấm hình lúc cậu mới nhập học, nam sinh ngồi trước tấm màn đỏ, mặt mũi ngây ngô nghiêm trang, không mang một biểu cảm nào, tóc húi cua, lúc chụp hình đầu hơi nghiêng qua một bên. Vạn Côn vào học hai năm, nghỉ một năm, rồi lại ở lại lớp một năm, nghĩ kỹ thì tấm ảnh này đã gần bốn năm rồi. Tấm hình này so với cậu ta bây giờ trông non nớt hơn nhiều.

Theo như năm Vạn Côn vào trường, lẽ ra cậu đã phải tốt nghiệp từ hai năm trước. Hà Lệ Chân lật về phần sau, thành tích thi kiểm tra của Vạn Côn có thể dùng "thảm không thể tưởng" để hình dung. Ngoài môn thể dục ra, rất ít có môn nào khác đạt tiêu chuẩn tối thiểu.

Hà Lệ Chân nhanh chóng xem xong phần cuối, tắt trang mạng đó đi. Từ sau khi gặp Vạn Côn xong, Hà Lệ Chân đúng là nguyên một buổi chiều đứng ngồi không yên, cứ mang cảm giác lòng dạ bồn chồn, làm gì cũng không tập trung được. Chiều đến, tan học, Hà Lệ Chân ở nán lại thêm một chút, đến khi cô chỉnh lý xong hết thảy những tài liệu cần dùng cho tiết học ngày hôm sau, trời đã tối đen. Lúc ra khỏi dãy lớp học, cô đặc biệt nghe ngóng cẩn thận, đám người trước cửa đã không còn đó.

Hà Lệ Chân không biết có phải là bọn họ đã hẹn nhau tới đâu khác để đánh lộn, cô vừa đi trên đường vừa cầm di động trong tay, ngẫm nghĩ không biết có nên gọi một cú điện thoại báo với Hồ Phi một tiếng hay không.

Ngay trong lúc cô đang đắn đo không quyết định được, bỗng nghe đàng sau lưng có người gọi. "Này."

Hà Lệ Chân không để ý, quẹo vào một con hẻm nhỏ, tiếng bước chân sau lưng càng lúc càng gần, Hà Lệ Chân vẫn đang còn nghĩ ngợi lung tung, cánh tay đã bị nắm lấy.

Cô hết hồn, há miệng định la to.

"Gọi cô đó, không nghe à?"

Hà Lệ Chân chợt thấy cái giọng này nghe quen quen, ngước đầu lên, con hẻm tối thui, chỉ có một ngọn đèn từ ngoài đường cái chiếu vào mang lại chút ánh sáng. Vạn Côn bước tới đứng trước mặt Hà Lệ Chân, ánh sáng phía sau bị cậu chặn hết lại.

Vài chiếc xe phóng ngang qua, đèn xe vẽ một đường cong phía sau lưng Vạn Côn, từ trái sang phải, sau đó lại là bóng đêm.

Hà Lệ Chân giằng cánh tay ra, đứng thẳng trước mặt cậu chất vấn: "Em làm gì đó?" Vạn Côn đứng ngược sáng, khuôn mặt rất tối, tóc che khuất lông mày, mắt cũng không thấy rõ. Chút mơ hồ này khiến cho cả người Vạn Côn như nhoà đi, chỉ còn lại một bàn tay to lớn đang khoá cánh tay của cô.

Không biết vì sao, Hà Lệ Chân bỗng cảm thấy rất căng thẳng.

"Buông tay." Cô nói

Vạn Côn không làm khó cô, buông tay ra, đút vào trong túi, đứng thẳng người nhìn cô.

"Cô vẫn còn nhớ tôi chứ." Vạn Côn mở miệng.

Lời cậu nói, tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu rất chắc chắn.

"Tôi không ngờ, cô lại là giáo viên của tôi."

Hà Lệ Chân ôm chặt lấy túi xách, càng lúc càng siết chặt. Cô nhìn Vạn Côn, nói: "Em định làm gì?" Vạn Côn đút hai tay trong túi, khom người, thấp giọng khẽ bảo với Hà Lệ Chân: "Đừng có chạy vòng quanh trường mà lắm lời, nghe rõ chưa?" Giọng của cậu rất mất dạy, hơi thở phả lên chóp mũi của Hà Lệ Chân, mang chút ẩm ướt của đầu thu.

Hà Lệ Chân mím môi, nói: "Đây là thái độ em nói chuyện với giáo viên?"

Vạn Côn thờ ơ nhìn cô.

Hà Lệ Chân đanh giọng: "Trước đây tôi không biết tình huống, bây giờ tôi hiểu ra rồi thì không thể coi như chưa từng xảy ra."

Vạn Côn bẻ bẻ cổ.

Hà Lệ Chân nói: "Những chỗ kiểu đó, sau này em không được tới nữa." Cô nói xong, thấy Vạn Côn không tỏ ý gì, lại thêm: "Trong nhà em có biết là em tới những quán đêm kiểu đó...... làm việc không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!