Chương 59: Phiên Ngoại - Đó Là Một Ngày Thu

Phiên Ngoại của Trọn Đời Về Sau (in trong sách xuất bản)

Nào có ai biết, đó là bao nhiêu năm?

Về sau Hà Lệ Chân tính ra, đại khái là sáu năm trời.

Đương nhiên là không giống với mấy kiểu tình tiết của tiểu thuyết và điện ảnh, Vạn Côn không phải là hoàn toàn cắt đứt liên lạc với cô, trái lại, họ gần như ngày nào cũng gọi điện thoại cho nhau.

Hà Lệ Chân cảm thấy, nếu như đi ghi âm mấy ngàn cú điện thoại này lại, rồi ngồi xuống nghe hết một lượt, thì sẽ có thể cảm nhận được biến hoá của Vạn Côn theo thời gian.

Trong những cú điện thoại ban đầu, Vạn Côn chỉ nói cho cô biết, bản thân đang tham gia một khoá đào tạo. Hà Lệ Chân hỏi cậu có phải là đang làm việc ở khu công trường, Vạn Côn cười cười, nói phải.

Điện thoại của cậu toàn đến vào ban đêm, rất muộn, có khi thậm chí còn là sau nửa đêm, những khi ấy cậu không nói gì nhiều, chỉ rất đơn giản hỏi cô đang làm gì.

Cho dù đôi bên đều biết là cô đang ngủ, nhưng Hà Lệ Chân vẫn trả lời cậu đâu ra đấy, sau đó nghe một câu "Vậy nghỉ ngơi cho khoẻ đi," rồi hai người cùng chúc nhau ngủ ngon.

Thông thường là chưa hết một phút.

Loại đối thoại này, giống như một đôi vợ chồng già, thậm chí có thể nói, giống như nội dung của một cuộc đối thoại giữa ông và cháu, bọn họ cũng từ từ quen dần.

Nhưng Hà Lệ Chân cảm thấy Vạn Côn càng ngày càng trưởng thành.

Lời cậu nói càng trở nên ít đi, nhưng giọng nói càng trở nên trầm ổn.

Trước đây giọng của cậu vốn đã rất thấp, nhưng ít ra vẫn mang hơi hướng thiếu niên cố tỏ vẻ thâm trầm. Sau đó, dần dần, cũng không còn như thế nữa.

Cô có thể cảm nhận được, đó là sự lắng đọng.

Có người, gặp biến cố, sẽ đem những khó khăn và trải nghiệm của bản thân trong hai mươi năm gộp lại để lót thành một con đường rõ ràng và đơn giản nhất, nhắm thẳng về phía trước.

Cô cũng rất thường nghe ra những mệt mỏi trong giọng nói của cậu.

Cô vẫn còn nhớ, có một lần, khi ấy đang giữa mùa đông, cô mặc quần áo lông ngỗng rõ dày, đi trên con đường khuya trong giá lạnh.

Điện thoại của Vạn Côn gọi đến.

Cô vẫn còn chưa rõ cậu rốt cuộc làm gì khi đó, chỉ cảm nhận được cậu đang rất mệt, mệt đến độ không nói được một câu ra hồn.

Bên của Hà Lệ Chân là gió quét ào ào, cô nhét tay vào trong túi áo. Con đường giữa mùa đông, vẫn còn mang theo những tiết tấu nhất định, nếu không phải là những ngọn đèn đường màu vàng từng trạm, thì là tiếng người đi đường hối hả lướt qua.

Hà Lệ Chân cầm lấy điện thoại, dừng bước, hỏi cậu: "Mệt như thế này còn gọi điện thoại làm cái gì."

Vạn Côn hình như đang nằm trên giường, chắc đã buồn ngủ đến độ mắt mở hết nổi rồi.

Cú điện thoại đó, Vạn Côn chỉ nói hai tiếng —— cô giáo.

Đó là chấp niệm của cậu, hoặc có thể nói, là thói quen của cậu. Cậu vẫn quen miệng gọi cô là cô giáo, trước đây cũng vậy, bây giờ vẫn vậy, thiết nghĩ những ngày sau này chắc cũng sẽ vậy.

Đương nhiên cậu cũng đã ghé về.

Thật ra, cậu vừa mới đi được nửa tháng, biết được chuyện Hà Lệ Chân từ chức, đã suýt liều lĩnh chạy về tìm cô.

Vẫn là Tôn Mạnh Huy giữ cậu lại: "Bây giờ cậu mà quay về, cái thá gì cũng không phải." Tôn Mạnh Huy chỉ mặt câu mắng, "Để cho phụ nữ phải theo cậu chịu tội sao? Cùng cậu chịu cực? Nếu cậu muốn tiếp tục như vậy, coi như tôi chưa từng đề bạt cậu đi."

Cuối cùng thì Vạn Côn vẫn ở lại.

Tôn Mạnh Huy còn nói với cậu một câu nữa. Anh ta bảo: "Vạn Côn, phụ nữ sinh ra đã có một kỹ năng xuất sắc, đó là chịu đựng. Tất cả mọi người phụ nữ đều có khả năng chịu đựng nhiều hơn họ tưởng tượng, nhất là cô gái kia của cậu."

Vạn Côn không thể phủ nhận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!