Chương 58: (Vô Đề)

Nguyên một ngày thứ Năm, chẳng thấy bóng Vạn Côn đâu. Nhưng không phải là cậu đã bỏ trốn, cậu vẫn còn ở công trường, làm việc ở khu Khu 1 của Huy Vận. Buổi sáng Trần Lộ hỏi Vạn Côn, chuyện trước đó có sai sót gì không, Vạn Côn nói với anh ta không có. Nhưng đến buổi chiều, hai người bọn họ rảnh rang, ngồi bên ngoài hút thuốc, Vạn Côn nói với Trần Lộ, có thể ngày mai mình sẽ rời đi.

Trần Lộ đứng bật dậy, từ trên cao nhìn xuống cậu.

"Cậu còn nói không có gì!?"

Vạn Côn cầm điếu thuốc trong tay trái, cánh tay phải cẩn thận gác ở một bên. Cánh tay của cậu vốn chưa lành, tự mình xé thạch cao ra ở nhà Hà Lệ Chân, kết quả sáng hôm khuỷu tay liền sưng tấy, Hà Lệ Chân kêu cậu đi bệnh viện, cậu đồng ý ngoài miệng, ra khỏi cửa đã quên mất.

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Trần Lộ lo lắng hỏi.

Vạn Côn đáp: "Không có gì."

Trần Lộ nhấn mạnh từng chữ một với cậu: "Vạn Côn, tôi không biết cậu đang nghĩ gì, nhưng tôi coi cậu như bạn bè."

Vạn Côn nhìn anh ta, nói: "Đại ca, em coi anh như anh em."

Trần Lộ cảm động, lại rít một hơi thuốc, nhìn về bãi rác ở nơi xa, bên đó có một ông lão đang lượm rác, cắm cúi lựa rác. Hiện giờ có rất nhiều hộ đang tân trang ở Khu 1, thùng rác mỗi ngày đều vất đầy vật dụng từ những nơi đang tu sửa.

Trần Lộ nhìn một lúc, quay đầu lại.

"Cậu nói cho anh nghe, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nếu cần đến anh ở đâu, cậu cứ nói."

Vạn Côn đáp: "Không có chỗ nào cần đến anh cả."

Bình thường Trần Lộ thích vẻ điềm tĩnh này của Vạn Côn, nhưng hôm nay cậu như vậy, anh ta lại cảm thấy vô cùng sốt ruột.

"Anh." Vạn Côn ngồi xổm trên bậc thang, gảy gảy tàn thuốc.

Trần Lộ quay đầu nhìn cậu.

Vạn Côn bỏ thuốc lên môi, nói: "Cho dù không gặp chuyện này, em cũng sẽ đi."

"Ý là sao?"

"Lần này chẳng qua chỉ sớm hơn một chút."

"Không phải......" Trần Lộ vẫn chưa hiểu, "Trước đây, trước đây chẳng, chẳng phải cậu nói —–"

Vạn Côn làm như không nghe thấy lời anh ta, sắc mặt từ đầu đến cuối không thay đổi, ánh mắt của cậu rơi trên bồn phun nước, lẳng lặng nói: "Gặp chuyện này, chẳng qua chỉ thành ra sớm hơn một chút mà thôi."

"Sao?" Trần Lộ ngồi xổm xuống, "Có phải đám người đó đùn hết lên cậu không?"

Vạn Côn im lặng một lúc, Trần Lộ sốt ruột bảo: "Rốt cuộc cậu cũng nên nói đi chứ!"

Vạn Côn đứng lên, nhả khói ra, hít sâu vào một hơi, duỗi người, nói với Trần Lộ: "Không đùn, chỉ là đã nghĩ thông suốt rồi."

"Cậu đã thông suốt cái gì?"

"Thông suốt em không thể ở lại đây."

"Vì sao?"

"Quá dễ chịu."

Trần Lộ lại mù mờ, "Cái gì dễ chịu? Dễ chịu không tốt à?"

Cũng không rõ Vạn Côn đang trả lời Trần Lộ, hay là đang tự nói với bản thân, cậu lẩm bẩm: "Sự dễ chịu này chỉ là giả mà thôi. Là em quá vô tích sự, quá nghèo, dối mình gạt người. Ở lại bên cô ấy, mãi mãi sẽ không thể chân chính bắt đầu."

"Rốt cuộc cậu đang nói gì thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!