Chương 57: (Vô Đề)

Vạn Côn nhận được điện thoại từ Hà Lệ Chân, hỏi cậu tối nay có qua nhà cô ăn cơm không, Vạn Côn nói được. Hà Lệ Chân kêu cậu tiện thể mua một chút thực phẩm mang qua. Tuy Hà Lệ Chân chỉ nói chuyện với cậu về bữa cơm tối, nhưng trong lời nói, Vạn Côn nghe ra được cô đang rất lo lắng cho cậu. Trước đây, đôi khi cậu cảm thấy Hà Lệ Chân quá dè dặt, hôm nay, cậu lại cảm tạ trời đất vì sự dè dặt đó.

Bởi vì với tâm trạng hiện giờ của cậu, nếu cô mở miệng hỏi, cậu thật sự không sao đảm bảo được bản thân sẽ nói những gì.

Nguyên một buổi chiều, Vạn Côn toàn ngồi bên vệ đường hút thuốc, xe cộ dọc ngang như nước, Vạn Côn nhìn đến khi rát mắt, mới nhắm lại nghỉ ngơi một chút.

Mặt trời xuống núi, Vạn Côn mua thực phẩm xong, mang theo luồng khí lạnh quay về nhà Hà Lệ Chân.

"Vô đi anh." Hà Lệ Chân kêu cậu vào nhà, đón lấy túi nylon trong tay cậu, nhìn vào trong. "Mua những gì thế?"

Vạn Côn mở miệng toan trả lời thì quên mất rốt cuộc mình đã mua những gì, Hà Lệ Chân ngước đầu nhìn cậu một cái, cười bảo: "Mua nhiều thịt thế này, anh ăn hết không."

Vạn Côn đáp: "Không hết thì còn có em mà."

"Em ăn được bao nhiêu." Hà Lệ Chân đặt bao thực phẩm xuống bên cạnh bồn rửa chén, bắt đầu sắp xếp.

Vạn Côn đứng sau lưng cô, nhìn cô.

Cứ nhìn cô mãi.

Buổi tối hôm nay, cả căn nhà yên ắng lạ thường. Trước đây mỗi lần họ chuyện trò, Vạn Côn luôn là người dẫn dắt, cười đùa, trêu ghẹo, mỗi một lần đều là Hà Lệ Chân phối hợp với cậu. Hôm nay Vạn Côn rất trầm lặng. Hà Lệ Chân nấu cơm xong, hai người ngồi xuống bàn ăn, Hà Lệ Chân lại rót một ly nước, trao cho Vạn Côn. Trên bàn chỉ có tiếng đũa chạm vào chén đĩa.

Hà Lệ Chân nuốt không nổi cơm nữa.

"Vạn Côn......"

"Ăn đi."

Hà Lệ Chân bưng chén, lặng lẽ cúi đầu.

Vạn Côn liếc cô một cái, cuối cùng cũng buông đũa.

"Cô giáo......"

Hà Lệ Chân di chuyển ánh mắt. Tóc của cô vẫn là tóc mai đem sẫm, ánh mắt của cô vẫn mềm dịu, Vạn Côn nói rất khẽ: "Có lẽ anh sẽ phải rời đi một thời gian."

Chỉ hơi hơi một chút, nhưng Vạn Côn vẫn thấy được mí mắt Hà Lệ Chân thoáng run lên.

"Tại sao......" Cô khẽ hỏi.

Vạn Côn vẫn nói rất khẽ, "Có chút chuyện phải xử lý."

"Chuyện gì."

Vạn Côn không trả lời.

Hà Lê Chân ngước đầu, Vạn Côn phát hiện, chỉ nội hai câu ngắn ngủi, khoé mắt Hà Lệ Chân hình như đã đỏ.

"Tại sao anh không nói cho em biết."

"Nói gì."

Hà Lệ Chân bất chợt vứt mạnh đôi đũa, sau đó đứng dậy.

"Đã xảy ra chuyện gì, nói cho rõ."

Sắc mặt Vạn Côn vô cảm, "Không có chuyện gì."

"Vạn Côn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!