Hà Lệ Chân cảm thấy mình không nên để phí một chuyến tới khu mua sắm, còn một lúc mới tới giờ hẹn gặp Vạn Côn, cô vào một cái trung tâm lớn, đi dạo thêm nửa tiếng đồng hồ nữa.
Đây là trung tâm mua sắm lớn nhất của Dương Thành, bán tất cả mọi thứ. Bình thường Hà Lệ Chân không thích đi dạo, cho dù đến một trung tâm mua sắm, cũng chỉ đi thẳng tới chỗ có thứ cần mua, vốn không rảnh rỗi nhìn ngắm.
Hôm nay hiếm khi cô được đi ngắm khắp nơi trong cửa hàng, loanh quanh lòng vòng không mục đích.
Cuối cùng cô dừng chân trước một tiệm chuyên bán các sản phẩm dinh dưỡng.
Đấy là tiệm chuyên bán sản phẩm dinh dưỡng nước ngoài, Hà Lệ Chân từng thấy quảng cáo của nhãn hiệu này trên TV, đây vẫn là lần đầu tiên cô đích thân nhìn thấy quầy trưng bày.
Quầy trưng bày rất sạch sẽ, trên mặt tủ kính không một hạt bụt, dưới ánh đèn trong tủ kính là những sản phẩm dinh dưỡng đã được đóng gói xinh đẹp, nhìn từ xa trông như tác phẩm nghệ thuật.
Hà Lệ Chân bước vào trong tiệm, một nữ nhân viên phản ứng rất nhanh nhẹn, lập tức tươi cười nghênh đón.
"Chào chị ạ, xin hỏi chị cần mua gì?"
Hà Lệ Chân ngó quanh, đáp: "Tôi...... tôi chỉ tuỳ ý ngó một chút thôi."
"Được ạ." Cô nhân viên không rời đi, bước theo bên cạnh Hà Lệ Chân, thấy cô nhìn đến sản phẩm nào, liền giới thiệu. Hà Lệ Chân thật sự vốn chỉ muốn dạo một vòng, nhưng nữ nhân viên này quá nhiệt tình, giới thiệu sản phẩm vô cùng tỉ mỉ, nghe một hồi cô đã động lòng.
Nữ nhân viên vừa nhìn ra ý của cô, hỏi ngay: "Không biết chị định mua cho người như thế nào ạ?"
Hà Lệ Chân liếc cô ta, hơi ngượng, nữ nhân viên mở to mắt nhìn cô, chớp chớp tỏ vẻ cổ vũ. Hà Lệ Chân ngập ngừng một chút, cuối cùng đáp: "Cho...... cho bạn—-"
"Cho bạn trai của chị đúng không ạ." Có lẽ nữ nhân viên chê cô nói năng quá khó khăn, chỉ ra luôn. Hà Lệ Chân quay đi, không nhìn cô ta, nữ nhân viên hỏi: "Bạn trai của chị vóc dáng cao lớn thế nào, có thích tập thể thao không ạ?"
Hà Lệ Chân lí nhí đáp: "Tuổi không lớn, rất thích thể thao."
"Vậy món này đi chị." Nữ nhân viên lấy cho Hà Lệ Chân một cái hũ, "Đây là bột protein, rất tốt cho quý ông, nhất là những quý ông còn trẻ tuổi. Xin hỏi bạn trai của chị thuộc tạng phốp pháp hay gầy ạ?"
Hà Lệ Chân ngẫm nghĩ, hơi hơi động não một chút, cái người ở trần, mặc quần jean trễ cạp đi qua đi lại kia lại hiện lên trong đầu, cô chớp mạnh mắt mấy lần, giống như muốn tìm cách xua đuổi hình ảnh ấy ra.
"Tạng......." Hà Lệ Chân mím môi, "Tạng người vạm vỡ một chút....."
"Vạm vỡ ạ, thế thì là sản phẩm này." Nữ nhân viên đổi sản phẩm, đưa cho Hà Lệ Chân, "Đây là bột Nitro Tech Whey Protein, hàm lượng protein tinh chất hơn 80%, sau khi bạn trai của chị chơi thể thao xong hoặc là giữa hai bữa ăn, chị nói anh ấy dùng hai muỗng, dùng liên tục trong một tháng, hiệu quả sẽ rất rõ ràng."
"Thứ này chủ yếu là bổ sung protein ạ?"
"Dạ đủ hết cả." Nữ nhân viên rất nhiệt tình, quảng cáo sản phẩm tới tấp, "Tăng cơ bắp giảm mỡ béo, tăng sức mạnh và sức bền bỉ, điều tiết mỡ, bổ sung dinh dưỡng, ngoài ra còn có thể giúp cơ thể mau hồi phục."
"Gãy xương dùng thứ này có giúp phục hồi nhanh chóng hơn một chút không ạ?" Hà Lệ Chân chẳng có chút hứng thú với mấy thứ tăng lực giảm béo gì gì đó cả.
"Dạ đương nhiên!" Nữ nhân viên cảm thấy cuối mình mình đã bắt được đúng mạch của Hà Lệ Chân, "Đúng giờ đúng liều lượng, phối hợp với ba bữa ăn, xương bị gãy sẽ rất mau lành thưa chị!"
"......." Hà Lệ Chân không phải là hoàn toàn tin "rất mau lành" của cô ta, nhưng cô vẫn cảm thấy thứ này có khả năng trợ giúp cho quá trình dưỡng thương của Vạn Côn.
Cô nhìn giá tiền —-
Một hũ 5 cân Anh, 868 tệ
Hà Lệ Chân nhìn ba giây, sau đó quay qua nữ nhân viên, "Vậy cái này đi, cô lấy giùm tôi một hũ."
"Dạ vâng dạ vâng." Nữ nhân viên bán được hàng, mặt mày rạng rỡ chạy đi tính tiền.
Có lẽ người nhân viên nọ thấy mặt mũi Hà Lệ Chân hiền lành, lại không trả giá cò cưa, tâm trạng vui vẻ, nên tặng cô thêm một hộp vitamin C. Hà Lệ Chân cảm ơn cô ta, xách túi hàng ra về.
Lúc rời khỏi khu mua sắm, Hà Lệ Chân cảm thấy tâm trạng đã khá lên rất nhiều. Cô cảm thấy mình có thể hiểu được những người phụ nữ hễ giận dữ hoặc buồn bã liền chạy đến khu mua sắm táng gia bại sản.
Khi về đến nhà, Vạn Côn đã có mặt, trong nhà không có ai, cậu cũng không gọi điện thoại hối thúc, ngồi xổm ngay trước cửa. Một cánh tay vẫn bị treo trước ngực, tay kia đang cầm một cái nhánh cây, trêu chọc một chú mèo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!