Chương 46: (Vô Đề)

Hà Lệ Chân tắm xong, thay đồ bước ra, vừa lau tóc vừa nói: "Cánh tay này của anh có đụng nước được không, mệt nguyên ngày rồi có muốn đi tắm một phát?"

Vạn Côn ngẫm nghĩ, nếu như ngày thường mà cậu đã mệt vầy rồi, tuyệt đối sẽ không đi tắm nữa, nhưng tình huống hôm nay đặc thù.

Vạn Côn ngó Hà Lệ Chân mở tủ lạnh lấy sữa chua. Cô chỉ đang khoác một bộ đồ mặc trong nhà bình thường, giống như chiếc tạp dề, cũng là màu vàng nhạt. Mới tắm xong, da dẻ của Hà Lệ Chân trông càng thêm trắng. Dưới ảnh hưởng của tâm lý đang xao động, Vạn Côn cảm thấy nhan sắc trước đây nom vô cùng tầm thường, dưới ánh đèn của tủ lạnh, sao lại trở nên duyên dáng đến vậy.

"Anh tắm phát cũng được." Vạn Côn nói.

Hà Lệ Chân đóng cửa tủ lạnh, "Cánh tay có ổn không, để em lấy giấy bọc nhựa bọc lại cho anh, lúc tắm thì anh ráng đừng để bị dính nước."

"Không cần phiền phức vậy đâu." Vạn Côn đi vào phòng trong, "Sẽ không dính đâu."

Hà Lệ Chân vẫn không yên tâm, dặn với theo, "Cẩn thận đừng chạm vào nước!"

Vạn Côn vào trong buồng tắm, trong ấy vẫn còn hơi nước nóng và mùi hương của dầu gội đầu. Cậu ngó quanh, hơi nước đọng trên gương còn chưa tan đi, Vạn Côn lấy tay lau một phát, nhìn thấy mắt mình.

Quá mềm mại.

Thật sự quá mềm mại.

Vạn Côn nghĩ trong lòng. Người này, căn phòng này, cả nguyên căn nhà này, đều quá mềm mại, vượt xa mọi nhận thức của cậu, mềm mại đến khiến cho bản thân cậu cảm thấy mình nhũn như bùn, hoàn toàn không có một chút sức lực nào.

Cậu để chân trần đứng dưới vòi hoa sen, lòng bàn chân dính một sợi tóc, ngưa ngứa. Cậu hơi nghiêng người đưa phía bên phải ra ngoài, mở vòi nước lên, gội đầu sơ sơ trước, rồi lại rửa mặt.

Hà Lệ Chân ở ngoài dọn dẹp phòng bếp, rất nhanh Vạn Côn đã tắm xong, bước ra. Hà Lệ Chân ngoái đầu, trông thấy cái bọc cố định cánh tay của Vạn Côn đã ướt.

"Sao anh lại vẫn làm nó bị ướt rồi."

"Bên trong không sao."

"Làm sao anh biết bên trong không sao?" Hà Lệ Chân đi vào trong buồng, lấy máy sấy tóc ra, "Anh ngồi xuống số pha, tự mình sấy đi."

"Em sấy cho anh."

Hà Lệ Chân cắm điện, quay qua nhìn, Vạn Côn đã nằm ườn trên ghế sô pha. Cậu vẫn đang ở trần, nằm phơi bụng sưởi đèn.

Hà Lệ Chân nhìn một lúc, vứt máy sấy tới, Vạn Côn thế mà lại bị bất ngờ, may sao phản xạ của cậu nhanh nhẹn, hơi ngẩn ra xong là chụp được liền. Cậu ngửa cổ nhìn Hà Lệ Chân, "Vứt gì đó hả."

Hà Lệ Chân lơ cậu, xoay người tiếp tục làm việc nhà. Vạn Côn bị ăn bơ, bĩu môi, cánh tay ba hồi sấy ba hồi ngưng.

Tới lúc Hà Lệ Chân dọn dẹp xong xuôi, Vạn Côn cũng vừa sấy xong.

"Nghỉ ngơi sớm chút đi anh." Hà Lệ Chân nói, "Hôm nay cánh tay bị gẫy thế này, chắc là mệt rồi." Vạn Côn cuộn dây điện của máy sấy bỏ qua bên, "Ừ."

"Vậy....." Hà Lệ Chân chợt thấy dưới tình huống hiện giờ, nói gì đi nữa cũng không khỏi ngượng người, cô cúi đầu, nói đại một câu "Vậy ngủ ngon nhé."

"Ừ ngủ ngon."

Hà Lệ Chân về phòng, đóng cửa lại. Vạn Côn ngồi trên ghế sô pha, trên người là một tấm khăn trải giường Hà Lệ Chân để lại cho cậu.

"Tách" một tiếng nhẹ nhàng, đèn trong căn phòng tắt mất.

Bóng tối đến bất chợt, sự yên tĩnh đến bất chợt, Vạn Côn cảm thấy hơi thở của mình cũng theo đó mà nhẹ hơn.

Cậu lấy di động từ trong túi quần ra, nhìn giờ.

Sắp 11 giờ đêm rồi.

Di động còn hai vạch pin, Vạn Côn không có gì làm, chỉnh âm thanh của di động qua chế độ im lặng, tìm game chơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!