Chương 45: (Vô Đề)

Quãng độ bốn giờ chiều, các tiết mục trong ngày đầu của đại hội thể thao đã xong, Lý Thường Gia muốn cùng đi ăn tối với Hà Lệ Chân, cô viện cớ có việc rồi ra về trước.

Hà Lệ Chân mặc một bộ đồ thể thao, ra khỏi trường học thì đi thẳng ra siêu thị, mua một đống đồ, đem thả ở nhà trước, rồi lại chạy ra chợ thực phẩm mua thêm một mớ. Lúc về tới nhà chân đã muốn rụng. Hôm nay vốn đã thấm mệt, nhưng Hà Lệ Chân cảm thấy rất hào hứng. Về đến nhà, cô nhìn đồng hồ, đã chập choạng tối, thay quần áo, rửa rau nấu cơm. Hà Lệ Chân nấu một nồi canh sườn, cứ lo ngay ngáy không kịp giờ, ráng làm thật lẹ, nhưng cho đến tám rưỡi tối, lúc cô hối hả nấu cho xong bữa cơm, Vạn Côn vẫn chưa thấy quay lại.

Hà Lệ Chân bắt đầu rảnh rỗi, mặc nguyên tạp dề ngồi xuống một chỗ, lấy di động ra, trên ấy chẳng có gì cả. Cô biết Vạn Côn đã về lại công trường, bụng bảo dạ chắc cậu bị mắc kẹt việc gì đó, nên lại bỏ di động xuống. Đến chín giờ tối, cuối cùng Hà Lệ Chân không nhịn được nữa, vừa định lấy số điện thoại ra, ngoài cửa có tiếng động.

Vạn Côn còn chưa kịp gõ, chưa nói gì, Hà Lệ Chân đã như có linh tính, buông di động xuống chạy ra mở cửa. Bên ngoài trời đã tối om, vừa mở cửa ra, luồng gió rét hanh khô ùa vào. Ban đầu Hà Lệ Chân chưa để ý, mãi đến khi Vạn Côn bước vào trong mới phát hiện ra thương tích trên người cậu. Chỉ trong vòng một buổi chiều, trông cậu như vừa đi đánh giặc về, cằm và quanh cổ bầm xanh loang lổ, rồi thêm cánh tay phải bị bó bột, được cố định bởi một sợi dây, treo trước ngực.

Hà Lệ Chân ngây ngốc luôn rồi.

"Anh......" Cô gần như quên mất phải nói chuyện làm sao, "Sao anh......." Trên mặt của Vạn Côn bầm dập, trông cậu rất mệt, nhưng nét mặt vẫn thản nhiên, thậm chí còn cười cười với Hà Lệ Chân, bảo: "Anh còn chưa soi gương, không bị huỷ dung chứ."

Hà Lệ Chân mới nhớ ra lời muốn nói:

"Anh bị sao thế?"

Vạn Côn dùng tay trái đóng cửa, đáp: "Cái gì bị sao thế?"

Hà Lệ Chân trừng cậu, "Người, người của anh nè!?"

Vạn Côn đóng cửa xong rồi, quay qua nhìn Hà Lệ Chân. Cô đang mặc một chiếc tạp dề màu vàng nhạt, giống y như trước đây. Vạn Côn khẽ cười một tiếng, nói: "Thế này là thế nào, còn trừng mắt? Xù lông à?" Cậu đưa tay trái xoa xoa đầu Hà Lệ Chân, "Cơm nấu rồi hả?"

Hà Lệ Chân lùi ra sau một bước, nhíu mày nhìn Vạn Côn, "Anh đừng đánh trống lảng, anh sao thế này? Mới có một buổi chiều, anh đã đi đâu thế? Anh đánh nhau với người ta hả?"

Vạn Côn đứng giữa căn phòng nhỏ, giọng nói hơi khào khào: "Anh đói lắm rồi mà......"

Hà Lệ Chân thở phì phì phò phò, đỏ mặt rốt rít, "Anh—-"

Khổ nỗi Vạn Côn vẫn giữ yên bộ dạng "chả có gì cả," cứ thế mà ăn vạ, "Đói rồi mà......"

Bao nhiêu lo lắng của Hà Lệ Chân biến thành lửa giận, lấy một đôi đũa trong bếp ra, đập xuống bàn nói, "Ăn, ăn, ăn! Ăn cho chết luôn đi."

Vạn Côn cỡi lên ghế, ngẩng đầu tiếp tục vô lại, "Cho anh thìa đi, tay trái của anh không tiện dùng đũa."

"Anh nói cho em biết rốt cuộc là chuyện gì đi."

"Đâu gì đâu."

"Vạn Côn."

Vạn Côn ôm cái bát quay đầu nhìn cô, đáp: "Gặp phải chút sự cố, em đừng lo, đã giải quyết xong rồi."

Hà Lệ Chân nghiêm mặt nhìn cậu, "Anh đánh nhau với người ta."

Vạn Côn nhúc nhích cánh tay bị bó bột, nói: "Bị người ta đánh."

"Anh nói cho rõ."

Vạn Côn: "Thì ở chỗ công trường có đứa đến gây sự với anh và bạn anh, anh nói giúp vài câu, nó không ưng, thế là uýnh."

Hà Lệ Chân hơi mơ hồ, "Sao nói mới vài câu là đánh rồi, ở công trường không có mấy người quản lý sao, không có ai phụ trách sao, cứ để cho các anh đánh lộn?" Hà Lệ Chân nhìn đến cánh tay của cậu là mắt đỏ hết lên, không rõ đang giận hay đang đau lòng nữa. "Đây đâu phải là tuỳ tiện đánh chơi đúng không, đây là phải ra tay nặng lắm chứ."

Vạn Côn nói: "Cũng không nặng cho lắm."

Thật ra tối nay trên đường về Vạn Côn đã nghĩ kỹ rồi, cậu định bụng để cho Hà Lệ Chân xót cậu một chút, tiện cho cậu làm tới. Nhưng khi cậu nhìn thấy một bàn đầy thức ăn, nhìn thấy cô còn chưa kịp gỡ tạp dề ra, rồi sắc mặt trông cũng mệt mỏi không kém, có những trò đùa cậu không đùa nổi.

"Anh thật sự không sao." Vạn Côn bảo, "Cánh tay chỉ do xui."

Hà Lệ Chân đứng lên từ ghế, vừa cởi tạp dề ra vừa nói: "Không được, em muốn liên lạc với người phụ trách của các anh, em muốn hỏi cho rõ, em không tin những gì anh nói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!