Vạn Côn đưa quả tạ cho Hà Lệ Chân, nói: "Thử một chút đi."
"Được."
Hà Lệ Chân đón lấy quả tạ, ôn lại động tác của vận động viên trên TV, xoay mình, gập khuỷu tay, quẳng đi.
Quả tạ vẽ một đường cung nặng nề trong không trung, sau chót rớt xuống chỗ cách cô 1 mét, lăn lông lốc vài vòng.
Vạn Côn: "..."
Hà Lệ Chân không biết mức trung bình cho ném tạ là bao xa, cảm thấy mình quẳng vậy cũng tàm tạm, ngoái đầu hỏi Vạn Côn: "Được không?"
Vạn Côn đáp: "Cũng được."
Hà Lệ Chân cười một cái, chạy đi lượm quả tạ lên, muốn thử lần nữa, Vạn Côn nói: "Đưa tôi."
Cậu lấy quả tạ từ trong tay Hà Lệ Chân, ướm thử một chút, cũng xoay người, tay tung về phía trước, trông rất nhẹ nhàng, quả tạ liền bay vọt đi.
Hà Lệ Chân: "....."
Thì ra Vạn Côn cũng biết dạy theo phương pháp khuyến khích. Cô hơi ngượng, nói: "Sức của em mạnh quá nhỉ."
"Mạnh là một, cách dùng sức là hai." Vạn Côn lượm quả tạ về lại, Hà Lệ Chân xắn tay áo lên, "Tôi ném thử một lần nữa xem."
"Không phải là ném, là đẩy." Vạn Côn sửa lại cho cô, "Không phải là ném quả tạ, cô có khoẻ hơn đi nữa cũng sẽ không ném được bao xa, mà là đẩy tới, giống vầy nè." Cậu vừa nói vừa làm mẫu cho cô xem, "Nhìn thấy tay tôi không, ngón cái và ngón út ở hai bên của quả tạ, cổ tay phải ngửa lên như thế này, quả tạ nằm trên ngón trỏ và ngón giữa."
Sắc trời tối mờ, nhìn không còn được rõ cho lắm, Hà Lệ Chân nhích lên một chút, đứng kế bên Vạn Côn, chăm chú nhìn tay của cậu. Vạn Côn lại bảo: "Tốt nhất là lòng bàn tay nên để trống."
"Để tôi thử một chút."
"Đ." Vạn Côn đưa quả tạ cho Hà Lệ Chân, Hà Lệ Chân làm theo như Vạn Côn bày, cầm quả tạ đâu ra đấy, "Thế nào?"
"Chắc cũng kiểu vậy." Vạn Côn ngó, không nhịn được nói thêm câu, "Sao tay cô nhỏ thế."
Hà Lệ Chân ngoái đầu đáp, "Cũng bình thường mà, đâu nhỏ nữa đâu."
"Ồ, còn dám so." Vạn Côn vươn cánh tay chộp lấy cổ tay của Hà Lệ Chân nhanh như cắt, Hà Lệ Chân hoảng lên, cầm quả tạ không vững nữa. Vạn Côn chụp được quả tạ lúc nó rớt, sau đó thảy xuống đất, kéo tay Hà Lệ Chân tới, đặt trên bàn tay của mình.
"Cô xem, có phải là rất nhỏ không."
Dưới ánh đèn đường yếu ớt, bàn tay của Hà Lệ Chân đặt trên bàn tay của Vạn Côn thật sự nhỏ tựa như của một đứa trẻ. Ban đầu Vạn Côn định trêu Hà Lệ Chân cho vui, tiện thể kiếm chút xơ múi, kết quả vừa ngó xuống, trông thấy bàn tay trắng trẻo mảnh mai, đầu móng tay sạch sẽ, cắt tỉa gọn ghẽ, đặt trên bàn tay thô sần của cậu, xúc cảm mịn màng biết bao, lại còn hơi rịn chút mồ hôi, mang lại cảm giác như đang đụng vào một miếng đậu hũ non.
Vạn Côn xao xuyết bồi hồi, không khỏi vuốt ve thêm mấy cái nữa.
Hà Lệ Chân bị cậu vuốt, toàn thân nổi hết da gà, cô quýnh quáng rụt tay về, Vạn Côn cũng không đôi co, chỉ là, khi Hà Lệ Chân rút tay ra rồi, tay của Vạn Côn vẫn để yên chỗ cũ, nét mặt cũng không thay đổi, tựa như đang nhấm nháp ôn lại.
Hà Lệ Chân cảm thấy cổ họng của cô lại thít chặt lần nữa.
Một chặp sau, Vạn Côn quay đầu, giọng nói hơi trầm khàn, "Nào, tôi dạy cô tiếp nhé."
Hà Lệ Chân bước tới, Vạn Côn tiến lên đón, Hà Lệ Chân trừng mắt với cậu một cái, Vạn Côn lại lù đù lùi về chỗ.
"Em đừng có quậy nữa, nghe không hả."
"Được được được." Miệng thì nói được, người sụp qua một bên, "Tôi hơi mệt."
"......." Hà Lệ Chân hỏi, "Mệt rồi hả?" Nhớ ra cậu đã làm việc nguyên ngày ở công trường, bây giờ buổi tối còn phải chạy ra đây dạy cô ném tạ, rất lấy làm áy náy.
"Em qua bên kia ngồi một chút đi vậy." Hà Lệ Chân nói, "Để mình tôi tự tập một chút được rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!