Chương 4: (Vô Đề)

Học sinh vẫn không hề có chút phản ứng, Hà Lệ Chân nói: "Vậy các em tự giới thiệu bản thân một chút đi nhé, ngắn gọn thôi, để cho cô biết mặt các em."

"Aizzz...." Học sinh cuối cùng cũng coi như có phản ứng, than một tiếng chán chường, vài nam sinh ngồi hàng chót còn la lên: "Đừng mà, làm đi làm lại hoài rồi, điểm danh phát là biết mặt liền."

Cậu ta vừa nói xong, cả lớp nhao nhao hùa theo, Hà Lệ Chân cảm thấy tình hình có vẻ như đang thoát khỏi tầm kiểm soát của mình, vội vàng vỗ tay mấy cái, cả lớp lấy lại trật tự.

"Đều không muốn tự giới thiệu một chút sao?" Cô hỏi.

"Không — muốn—-" Học sinh đồng loạt đáp lời.

"Thế thì điểm danh vậy." Hà Lệ Chân thấy đám học sinh phản đối dữ quá, mở danh bạ ra bắt đầu điểm danh, "Cô gọi tên em nào thì em đó đứng lên, để cô biết mặt nhé."

"Khương Hân."

"Có mặt—-"

"Tống Gia Lập."

"Có mặt—–"

"......."

Mỗi lần Hà Lệ Chân gọi tên xong thì ngẩng đầu lên nhìn.

"Ngô Nhạc Minh."

"Vắng mặt!" Một nam sinh lớn tiếng trả lời, những học sinh khác cười ồ.

Hà Lệ Chân thoáng sửng sốt, ngẩng đầu lên, "Vắng mặt?"

Một nữ sinh đang nằm bò trên chiếc bàn ở hàng đầu biếng nhác lên tiếng: "Anh Côn không tới thì ảnh cũng sẽ không tới đâu."

Anh Côn?

Hà Lệ Chân cúi đầu, trong danh bạ chỉ còn lại một cái tên cuối cùng, xếp sau tên của Ngô Nhạc Minh.

"Vạn Côn."

"Cũng vắng mặt luôn." Nam sinh kia lại nói.

Hà Lệ Chân ngẩng đầu nhìn cậu ta, "Vì sao vắng mặt?"

"Ai biết được." Một học sinh khác nói, "Ngày đầu thôi mà, dù sao thì cũng chả có gì."

Hà Lệ Chân nhíu mày, không hỏi thêm nữa, "Bắt đầu học thôi."

Giảng bài, Hà Lệ Chân tiến vào trạng thái, càng giảng càng suông. Học sinh phía dưới cũng tiến vào trạng thái, càng nghe càng buồn ngủ.

Đến nửa sau của tiết học, học sinh ai ngủ lo ngủ, ai ăn vụng cứ ăn vụng. Nhưng Hà Lệ Chân không phê bình gì cả. Thứ nhất, đây là lần đầu tiên cô đứng lớp, trong lòng mang áp lực, không muốn gây với học sinh để đôi bên không vui. Thứ hai, bởi vì Hà Lệ Chân không muốn dạy lố giờ, cho nên trước đó khi cô soạn giáo án, đã phân chia tất cả thời gian một cách rất tỉ mỉ, vốn là không còn một phút dư nào để đi phê bình học sinh.

Lúc chuông cuối giờ học vang lên, có vài chiếc di động trong lớp cũng đổ chuông theo, khá nhiều học sinh đã để đồng hồ báo thức cho kịp tan lớp. Trong tiếng nói cười rôm rả của học sinh, Hà Lệ Chân ôm sách vở rời đi.

Tiết học đầu tiên, cảm tưởng của Hà Lệ Chân không biết nói làm sao.

Về tới văn phòng, chạm mặt Hồ Phi đang chuẩn bị đi dạy, cô tranh thủ chút thì giờ nói với anh ta: "Thầy Hồ, có hai học sinh vắng mặt."

Hồ Phi chả buồn ngẩng đầu lên, nói: "Ngô Nhạc Minh và Vạn Côn?"

"Thầy biết rồi ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!