Anh chàng Vạn Côn này, lúc đơn giản thì rất đơn giản, lúc phức tạp thì lại hoàn toàn khiến người ta không đoán được suy nghĩ. Những ai quen biết cậu đều không thể dùng một từ để khái quát được cậu, có người nói cậu tốt, có người nói cậu cà chớn, có người chửi cậu, có người thương cậu, cũng có người sợ cậu. Trông cậu bình thường thì vô cùng uể oải, cứ như là không được ăn no vậy. Nhưng có một số thời điểm mấu chốt, cậu lại tinh ranh như quỷ.
Trần Lộ đến tìm Vạn Côn để cùng hành động, chính là vì anh ta đã nhìn ra điểm này.
Đương nhiên một công nhân nhà quê với trình độ văn hoá cấp 2 như anh ta sẽ không phân tích được nhiều lý do này nọ. Anh ta chỉ có một thứ cảm giác, anh chàng Vạn Côn này khác với đám công nhân hiếu chiến nặng tay nặng chân. Vạn Côn đương nhiên cũng có thể ra tay nặng, nhưng cậu không đánh bừa. Trần Lộ đã nhanh chóng hiểu rõ được điều này.
Sau khi quyết định sẽ giành cho được công việc ở Khu 1 Huy Vận, chiều hôm đó Vạn Côn đưa ra tổng cộng 6 phương án cho Trần Lộ. Quá trình muôn màu muôn vẻ, cuối cùng tất cả mọi con đường đều dẫn về thành Rome, điểm được thống nhất chính là tìm cách ám Vương Lực chết bỏ mới thôi.
"Đệt, cậu......" Trần Lộ nghe tới sau chót thì mắt muốn trợn trừng, "Sao cậu có thể để bị thiệt như thế chứ."
Đúng lúc Vạn Côn và Trần Lộ đều đã khuân xong phần của mình, hai người ngồi xổm hút thuốc, Vạn Côn đáp: "Anh muốn so găng với chúng nó một cách quang minh chính đại cũng được, em không sao cả."
Trần Lộ: "Bọn nó đông người, bọn mình thì......" Vạn Côn ngó anh ta một cái, cảm thấy anh ta định buột miệng nói "ba người," sau đó nghĩ đến vóc dáng tí tẹo của Dương Cương, cuối cùng vẫn đành nói: "Bọn mình thì hai mạng, phải làm sao đây. Lỡ may thua thì sẽ bị tống cổ ra, không chừng đến cả công việc cũng chẳng còn."
"Thế thì dùng cách đơn giản nhất." Vạn Côn bảo, "Đêm đến bám theo, ra tay dọc đường."
Trần Lộ: "Vậy được, khỏi cần phải nhớ chi nhiều."
"Nhưng mà em phải nhắc anh nhe." Vạn Côn nói, "Muốn làm màn chân cẳng này phải nhanh nhẹn, đừng để ai bắt quả tang, mai mốt sẽ phiền đó."
Trần Lộ cau mày rít một hơi thuốc, đáp: "Yên tâm." Vừa nói đến mấy loại chuyện này, Trần Lộ gần như trở nên kích động, gân lồi cả ra, hơi thở trở nên dồn dập hơn. Anh ta giụi thuốc xuống đất, hỏi: "Khi nào thì làm?"
Vạn Côn: "Nào cũng được."
"Vậy thì hôm nay?"
"Hôm nay?" Vạn Côn hơi ngưng một chút, trong đầu hiện ra bóng hình một người. "Không được không được." Cậu đáp, "Hôm nay không được, tối nay em có việc."
"Việc gì?"
"Có người tới tìm em."
Trần Lộ: "Thế thì ngày mai."
"Được."
Hôm nay Hà Lệ Chân vừa tới trường liền phát hiện bầu không khí hơi là lạ, tựa như tâm trạng của học sinh toàn trường đều xao động một cách khó hiểu. Thậm chí cô còn phát hiện bong bóng bay được treo trước cửa một lớp khối 11.
Hà Lệ Chân vào đến văn phòng, hỏi Bành Thiến: "Hôm nay sao thế, sao lại có người mua bóng bay?"
Bành Thiến nhìn Hà Lệ Chân một cách vô cùng kỳ quái, đáp: "Hai hôm nữa là đại hội thể thao á, cậu không biết? Cả nguyên tuần trước học sinh đã bắt đầu mong ngóng rồi."
"......" Hà Lệ Chân phải mất hết vài giây, vừa suy ngẫm thật kỹ coi lần cuối cùng vận động đến hết hơi cùng với đám đông là khi nào, vừa nói: "Mình nhớ mang máng, hai ngày nữa bắt đầu đại hội hả."
"Ờ." Bành Thiến than một tiếng, "Cũng coi như đại hội cuối cùng của khoá này."
"Chúng ta chắc cũng phải tham gia hả?"
"Đúng." Bành Thiến đáp, "Nhưng mà nhà trường không khắt khe lắm, dù sao cũng là kỳ nghỉ dài hạn nhân dịp 1/10 ấy mà, đã có mấy thầy cô muốn nghỉ thêm vài ngày, lấy thẳng ngày nghỉ đi mất rồi."
Hai ngày đại hội thể thao và lễ quốc khánh dính liền nhau, thảo nào học sinh phấn chấn như sắp Tết đến nơi.
Hồ Phi thở hồng hộc trở vào văn phòng, ngồi xuống ghế cầm ly trà lên là uống ừng ực một ngụm lớn, Bành Thiến làm như đang xem một trò đùa, nói với Hà Lệ Chân: "Thấy chưa, thầy Hồ của chúng ta cũng đang phải rèn luyện thân thể đấy. Thầy Hồ à, mai mốt lúc thi chạy tiếp sức của giáo viên là bọn tôi đều trông hết vào thầy đấy, đừng để cho khối lớp 12 bị mất mặt."
Hồ Phi vận động một lần hiếm hoi, cười toe toét đáp: "Yên tâm yên tâm, bảo đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao phó. À đúng rồi, cô Hà định ghi danh vào tiết mục nào?"
"Tôi ạ?" Hà Lệ Chân ngập ngừng đáp, "Chắc tôi khỏi đi."
"Giáo viên của mỗi bộ môn đều cần phải tham gia đó." Hồ Phi bảo. Bành Thiến cũng nói vào, "Đúng rồi đó, tớ thì tham gia nhảy cao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!