Mang danh là sinh vật quần thể, con người luôn giữ chặt lấy một đặc điểm, đó là kéo bè kéo đảng. Bất kể ở nơi đâu, hễ có nhiều người, thì thế nào cũng hình thành một xã hội thu nhỏ.
Vạn Côn đi làm chưa được mấy ngày đã được trải nghiệm điều này.
Đầu tiên, cậu lĩnh ngộ ra nó từ giờ phát cơm.
Chỗ công trường nơi cậu làm việc, quảng cáo là bao cơm nước chỗ ở, trong đó phần "bao cơm nước" có nhiều cái đáng để nói.
Bữa cơm trưa và tối của công trường là do một quán cơm tháng lãnh thầu, mỗi ngày bữa trưa mỗi người một hộp cơm. Làm việc ở công trường mệt nhọc và hao sức, lượng cơm trong mỗi phần cũng coi như đủ. Nhưng mà chỉ có cơm là đủ, thức ăn thì rất thiếu.
Hơn nữa, tuyệt chiêu của lão chủ quán cơm này nằm chỗ nào biết không, lão đó không chỉ đưa trăm mấy phần cơm đến công trường, mà còn đem theo đủ loại thức ăn kèm, phần lớn là có thịt trong đó, nhưng mớ đó không phải là cho khơi khơi, phải bỏ tiền ra mua.
Thế nên mỗi ngày công nhân ở công trường tay thì cầm hộp cơm ăn, phía đối diện là chiếc xe con của lão chủ quán cơm, bày ra một dãy thức ăn, mùi thơm thì khỏi phải nói luôn, coi như bao nhiêu thức ăn đem theo, hôm nào cũng đều được bán sạch.
Chỉ thế thôi cũng chưa có gì, cùng lắm có thể cho là mấy người buôn bán rất biết cách làm ăn. Thế nhưng có một hôm, Dương Cương bảo với Vạn Côn, sự tình vốn không phải là vậy.
"Thật ra mớ thức ăn đó vốn là của chúng ta."
Hôm ấy sắc trời đã muộn, Vạn Côn đang nằm sấp trên giường chuẩn bị ngủ, Dương Cương tới trò chuyện, nói với Vạn Côn: "Bây giờ còn khăng khăng bắt chúng ta phải mua, mẹ kiếp."
Vạn Côn hỏi: "Ý là sao?"
"Em kể anh nghe, cái quán mà nấu cơm cho bọn mình đó, là người của đốc Ngô, phần cơm của chúng ta bị chúng đó động tay động chân đấy."
"Đốc Ngô" trong miệng của Dương Cương tên là quản đốc Ngô Lập Quyền, khác với Trương Kiến Thiết, hắn là nhân viên hợp đồng. Ở một công trường loại này, còn có hai đốc công khác cũng giống như kiểu bọn họ. Dương Cương nói cho Vạn Côn hay, công nhân dưới quê lên, đại đa số kết phe nhóm, do một tay quản đốc dẫn đầu, người ngoài bình thường không chui vô được, nếu như công trường không phải thực sự thiếu người, thì chắc ngay cả đến công nhân tạm thời cũng không dễ vào được.
"Quán cơm tháng là đồng bọn với đám đốc Ngô, người khác không biết, em là em lén nghe được, chúng nó giảm phần thịt và thức ăn vốn có ban đầu, sau đó đem ra bán thêm, nhưng phần cơm của bọn chúng nó thì không bị thay đổi. Không tin hôm nào anh ăn cơm chạy qua chỗ chúng nó mà nhìn, phần ăn mình không giống như bọn nó đâu."
Vạn Côn nhắm mắt lại, biếng nhác hỏi: "Em gầy đét như khỉ này, ăn không no sao."
Dương Cương căm hận đáp: "Vốn là của chúng ta mà, vậy thì ai còn tìm được đâu ra thêm ít thịt nữa?"
Vạn Côn cầm di động lên ngó ngó, nói: "Mấy giờ tới nơi rồi, mau đi ngủ đi."
Dương Cương định bụng kéo Vạn Côn về cùng một chiến tuyến, kết quả bị Vạn Côn lơ, chỉ đành ôm mối bất mãn mà rời đi.
Nhưng chuyện này không kết thúc ở đó, bởi vì rất trùng hợp, ngay ngày hôm sao, Vạn Côn lãnh nhầm một phần cơm. Lúc cậu mở ra liền cảm thấy phần cơm hôm nay thật hào phóng, phần thức ăn rõ ràng là nhiều lên hẳn, Dương Cương ngồi ngay bên cạnh cậu lấy làm lạ, hỏi: "Thức ăn của anh hôm nay nhiều đến vậy à?"
Đến lúc Vạn Côn ăn được một nửa, có hai người tới.
Công trường không có nhà ăn nhất định, bình thường Vạn Côn thích ngồi ngay bên ngoài cạnh chiếc xe đưa cơm mà ăn, ăn ăn một hồi thì thấy chỗ trước mặt mình có cái bóng đen.
Dương Cương trước đó đang còn ngồi bên cậu nói chuyện, vừa ngước lên, nhìn thấy hai tên công nhân, liền im lặng.
Vạn Côn buông đũa, ngước mắt hỏi: "Muốn gì?"
"Muốn gì?" Giọng quê của hai tên đó rất nặng, tên đứng trước mặt đút 1 tay trong túi, ngó Vạn Côn hỏi: "Ăn ngon lành quá ha?"
Vạn Côn: "Ý là sao?"
Đều làm cùng một công trường, Vạn Côn không lạ gì hai tên này, nhưng cũng chỉ biết mặt mà thôi.
"Tìm tôi có chuyện à."
Tên đó chỉ vào hộp cơm của Vạn Côn, "Mày lãnh sai rồi biết chưa."
Vạn Côn hỏi: "Có ghi tên à?" Nói rồi cậu còn cầm hộp cơm xem tới xem lui, "Đâu có đâu."
Dương Cương ngồi một bên ra sức cúi gằm đầu giả làm rùa rụt cổ, ăn cơm cũng không tạo nên tiếng động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!