Chương 32: (Vô Đề)

Hà Lệ Chân có cảm giác như mình bị mắc lỡm, cô vô cùng nghi ngờ, không biết rốt cuộc Vạn Lâm có chuyển lại lời của cô cho Vạn Côn không, hay là chỉ báo cáo việc khỏi cần trả tiền, không nhắc việc cậu phải tới trường.

Bắt đầu từ thứ Hai, Hà Lệ Chân luôn ngóng Vạn Côn, kết quả sắp qua hết nửa tuần rồi, Vạn Côn vẫn chưa từng đến.

Nhà trường lại mở cuộc họp, tuy nói là họp, thật ra cũng chỉ có 4,5 người, bao gồm Hồ Phi, Lưu Dĩnh và hai thầy thuộc ban giám hiệu, cộng thêm chủ nhiệm Tưởng. Hà Lệ Chân hoàn toàn không được mời tham gia, cô chạy loanh quanh tìm hiểu nội dung một cách vòng vo, trong năm người đó, có chủ nhiệm Tưởng và hai thầy giám hiệu là cánh chủ trương đuổi học, Lưu Dĩnh không tán thành trực tiếp đuổi học, nữ giáo viên dù sao cũng dễ mềm lòng, luôn kêu chủ nhiệm Tưởng cho thêm một cơ hội.

Điều khiến cho Hà Lệ Chân hơi bị bất ngờ là, có vẻ như Hồ Phi cũng nói giúp cho Vạn Côn vài câu trong buổi họp, đương nhiên nếu tổng hợp hết lại thì vẫn mắng cậu nhiều hơn, nhưng cảm thấy bất ngờ là bất ngờ với vài câu cầu tình giúp cho cậu.

Cách Bành Thiến giải thích việc này —

- đã dạy cậu quá lâu nên vậy.

"Cậu đừng tưởng, bình thường đứa nào cà chớn, cậu hận không cắn chết nó cho xong, đến lúc thật sự phải vứt bỏ nó, thì sẽ vẫn có chút không nỡ."

Nhưng bất kể là ai nói giúp gì mấy đi nữa, sự việc nếu cứ tiếp tục nằm ở trạng thái bế tắc như thế này thì kết quả sau cùng chỉ có nước là bị đuổi học.

Hà Lệ Chân ngồi chấm bài, đôi lúc thất thần, đầu bút bị khô mực thì khẽ phấy phẩy tay, gạch xuống vài đường trên tờ giấy nháp trống vắng bên cạnh. Chắc là coi như mình đã tận tình tận nghĩa rồi chứ nhỉ. Hà Lệ Chân ngó vết mực màu đỏ trên mảnh giấy nháp, nghĩ thầm.

Vài ngày sau, sự tình xoay chuyển một cách kỳ quái. Vạn Côn đã xuất hiện. Nhưng mà không phải xuất hiện ở trường.

Hôm đó trời âm u, Hà Lệ Chân làm thêm một chút ở trường, về đến nhà thì trời đã tối. Như thường lệ, cô thay đồ ở nhà, giặt giũ nấu nướng. Do bồn rửa chén nằm ngay dưới bệ cửa sổ, lúc cô rửa chén sẽ đôi khi ngẩng đầu ngó ra ngoài, sắc trời mờ tối, sau khi cô ngẩng đầu ngó mấy lần, rốt cuộc mới thấy có gì đó bất thường.

Trước cửa nhà Hà Lệ Chân có một bụi cây thấp, phía trên là dây phơi quần áo, Hà Lệ Chân ít đồ, dây phơi liền bị thím Trương ở hộ kế bên chiếm dụng, hiện giờ trên dây đang phơi khăn trải giường của nhà bọn họ. Vì gió đang lớn, khăn rải giường bị thổi tung bay qua lại. Sắp mưa tới nơi rồi.

Phía trên bụi cây, thấp thoáng có một cái bóng trắng mờ mờ, mới đầu Hà Lệ Chân cho là mèo, nên hoàn toàn không để ý. Nhưng đến khi cô rửa chén xong xuôi, cái bóng trắng đó vẫn bất động, vậy nếu là mèo thì chắc là mèo chết rồi. Cuối cùng Hà Lệ Chân mới cảm thấy có vấn đề.

Gió bên ngoài quét vù vù, Hà Lệ Chân mở cửa ra, bị gió tấp vào mặt phải nhắm mắt lại. Gió át tiếng bước chân của cô, Hà Lệ Chân rón rén tới gần, phát hiện ra màu trắng ấy là một phần của cái áo, là cái áo ló lên từ dưới bụi cây. Hà Lệ Chân nhớ rằng ở bên phía đó có một dãy gạch, lót thành một cái bệ dài, đại khái cao quãng nửa mét, dùng để khoanh bụi cây lại. Theo phần ló lên của chiếc áo này, thì người nọ chắc đang nằm ngay trên cái bệ đó.

Hà Lệ Chân có da gà tóc gáy gì đều dựng hết lên.

Lúc bấy giờ đã chín rưỡi tối, vì đây là tiểu khu kiểu cũ, không có đèn, nhà nhà đều cửa đóng then cài để tránh cơn mưa sắp ập tới. Hà Lệ Chân ráng ép mình chậm rãi tiến tới gần hơn. Lúc còn cách quãng 3 bước, phần áo trắng đó bỗng dưng cựa quậy. Trong đầu Hà Lệ Chân chớp ngang một hình ảnh của phim truyện về cương thi, sợ hết hồn siết hai tay thành nắm đấm, hét toáng lên. Bịch một cái, có vật nặng chạm đất.

Hà Lệ Chân ôm chặt lấy mình bước giật lùi, sau đó nghe thấy một giọng nói buồn bực——–

"....... Đ.m.."

Nói được thì đỡ hơn, mà lời chửi đầy mùi "thế tục" kiểu này chắc không phải là lời thoại dành cho cương thi rồi, tâm trạng bất an của Hà Lệ Chân dần dần lắng xuống. Sau khi cô bình tĩnh xong, thì lại thấy sao giọng nói vừa rồi nghe quen đến thế. Hà Lệ Chân mới nghĩ đến một khả năng, chậm chạp bước tới gần.

Đập vào mắt trước tiên là tấm lưng dày rộng, người nọ đang ôm chỗ xương cụt, có vẻ như đó là chỗ chạm đất lúc rớt xuống.

Hà Lệ Chân gọi: "Vạn Côn."

Tay của Vạn Côn ngừng lại, ngoái đầu văng ngay ra câu: "Mẹ kiếp định doạ chết tôi à!"

Hà Lệ Chân đứng khoanh tay không nói gì.

Vạn Côn gào lên xong thì sực tỉnh, đầu cũng lại cúi xuống.

Cậu đứng dậy, vỗ vỗ quần áo.

Hà Lệ Chân đứng trong bóng đêm ngó cậu, trông Vạn Côn là lạ. Tuy cậu không khá giả gì, nhưng dù sao cũng còn trai trẻ, thêm nữa tính cách khá ngông nghênh, bình thường vẫn chịu khó sửa soạn. Hôm nay cậu lại ăn mặc không khác gì một tên ăn mày ngoài phố, chiếc áo sơ mi ngắn tay trăng trắng, chắc do mặc nhiều quá mà bị đổi hết màu, phía trên toàn vết bụi đất, phần cẳng tay lộ ra phía dưới cũng vô cùng lực lưỡng.

Mà hơn nữa...... Hà Lệ Chân nghĩ thầm trong bụng, mới không gặp mặt vài ngày, hình như Vạn Côn đã hơi gầy đi rồi.

Sự im lặng lan tràn, gió vẫn phần phật.

Vạn Côn hơi hối hận, vừa rồi không chịu nghĩ mà đi mắng ầm lên.

Chủ yếu là bởi vì lúc nãy cậu chưa kịp hoàn hồn. Hôm nay cậu làm xong việc ở công trường, không biết sao chợt nghĩ đến Hà Lệ Chân, nghĩ đến rồi thì không sao thu lại được, thế là nổi cơn sến lên, chạy tới đây làm hòn vọng thê. Nhưng rõ ràng phong cách không phù hợp, cậu ngồi chờ trước cửa một chút đã bắt đầu buồn ngủ, cả một ngày trời làm việc hao sức, Vạn Côn thật sự không nhịn được nữa nằm luôn xuống ven đường mà ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!