Hà Lệ Chân nhìn chằm chằm cuốn giáo án trong tay, nãy giờ chưa đọc được câu nào vào đầu. Những con chữ ấy tựa như bay lên nhảy múa quay cuồng, rồi chao liệng trên không. Toàn bộ tâm trí của cô tập trung vào cuộc đối thoại giữa Hồ Phi và Lưu Dĩnh.
Cuộc trao đổi này đã diễn ra được hơn nửa tiếng đồng hồ rồi, đối với Lưu Phi thì không có gì, nhưng đối với loại người bình thường không thích nói chuyện với người khác như Lưu Dĩnh, đấy không phải là chuyện dễ dàng.
"Đến hiện giờ vẫn chưa liên lạc được sao?" Lưu Dĩnh hỏi
"Ừ." Sắc mặt Hồ Phi nghiêm túc, ly trà trong tay khẽ gõ lên mặt bàn, "Trước đó nó còn bắt điện thoại, bây giờ đến cả điện thoại cũng không buồn bắt nữa."
Lưu Dĩnh lấy làm lạ: "Thầy dạy em ấy cũng mấy năm rồi đúng không, người nhà chưa từng ghé bao giờ sao?"
"Có ghé một lần, hình như gần hai năm trước, bố nó có tới." Hồ Phi đáp, "Lúc đó cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ nhắc đến tình hình học hành của nó, sau đó không tới lần nào nữa."
Lưu Dĩnh: "Bên chủ nhiệm Tưởng thì nói tính xử lý ra sao."
Hồ Phi hơi ngừng một chút, nói: "Lần này e rằng thật sự sẽ đuổi học."
Hà Lệ Chân bất giác siết chặt cây bút.
"Không khuyên nhủ được nữa sao?" Lưu Dĩnh nói, "Dù sao cũng còn là học sinh, em ấy đã vầy rồi, nhà trường mà còn đuổi học, sau này ra đời em ấy còn làm sao tiến thân?"
Đầu ngón tay của Hồ Phi gõ mạnh xuống mặt bàn, "Không phải là tôi không khuyên mà, cô coi thái độ của nó hiện giờ đi, thế thì ai mà khuyên nổi? Vốn là nó tuy bất kham, nhưng chí ít còn chịu nghe theo nhà trường, giờ thì hay rồi. Cô Lưu, cô không biết lần cuối cùng tôi gặp nó đâu, cái màn nó giở quẻ, tôi còn không dám bảo nó là học sinh của mình, tôi bị mất mặt chết được."
Bành Thiến vẫn lo lướt mạng, nghe đến đây, cũng ngoái đầu lại nói với Hồ Phi: "Thầy Hồ, cho dù là khai trừ nó, thế nào đi nữa cũng phải báo cho phụ huynh biết đúng không."
Đầu mày của Hồ Phi lại thắt nút, giống như đang lo suy tính gì đó.
Hà Lệ Chân không biết lòng bàn tay mình bất giác đã đầy mồ hôi.
"Tra hồ sơ một chút đi." Bành Thiến chợt nói, "Có thể là tìm ra được cách liên lạc với gia đình, hơn nữa năm nay nó đã 20 tuổi rồi, bụi đời như nó thì ở bên ngoài chắc đã làm xong chứng minh thư từ lâu, tra một chút chắc sẽ tìm ra."
"Được!" Hồ Phi nói, "Cứ làm như vậy đi, tôi cho nó một cơ hội cuối cùng, nó mà không lo nắm chắc thì tôi cũng hết cách rồi."
Hồ Phi nói xong chuẩn bị ra khỏi văn phòng, Hà Lệ Chân đứng bật dậy theo phản xạ, rượt theo.
"Thầy Hồ!"
Hà Lệ Chân chặn đường Hồ Phi ngoài hành lang, Hồ Phi hỏi: "Sao cơ?"
"À......" Hà Lệ Chân ngập ngừng, "Có phải, có phải Vạn Côn nhất định sẽ bị đuổi học không thầy?"
Hồ Phi nhìn Hà Lệ Chân, cuối cùng thở dài, bảo: "Đuổi hay không đuổi không phải là chúng ta nói một cái là xong, nhà trường đã vì vấn đề của hai đứa đó mà họp không biết bao nhiêu lần rồi, cơ hội cũng đã cho rất nhiều, kết quả thì sao, cô xem nó hiện giờ đi, không có một chút ý định hối cải, tôi thấy là nhà nó vốn đã để mặc xác nó rồi, cha mẹ thì không lộ diện, chúng ta còn quan tâm làm gì nữa, loại học sinh này vốn đã nên đi từ sớm, ở trong trường cũng chỉ tổ một con sâu làm rầu nồi canh."
Hà Lệ Chân cảm thấy bản thân có rất nhiều lời muốn nói, nhưng trước mặt một Hồ Phi đang tức giận, cô lại không sao mở miệng ra được. Lúc Hồ Phi xoay người chực rời đi, cô lại gọi giật anh ta lần nữa.
"Thầy Hồ, có phải là nếu gọi được phụ huynh của em ấy, thì sẽ còn thương lượng được một phen không ạ?"
Hồ Phi dừng bước, ngoái đầu nhìn cô.
"Nếu phụ huynh của nó chịu tới, thì bây giờ đã không đến nước này." Nói xong, người đã mất hút.
Hà Lệ Chân về lại văn phòng, móc di động ra.
Hôm đầu tiên nhà trường mở cuộc họp để thảo luận việc đuổi học Vạn Côn và Ngô Nhạc Minh, rốt cuộc Hà Lệ Chân nhịn hết nổi, gọi điện đến tìm Vạn Côn, muốn khuyên cậu thêm một lần nữa. Nhưng lúc đó thì không sao gọi được cậu trong di động, sau đó cô lại thử thêm mấy lần nữa, vẫn không sao gọi được.
Đúng lúc đó, di động rung lên, Hà Lệ Chân cúi đầu, là tin nhắn từ Lý Thường Gia, hẹn cô cùng đi ăn tối, để cám ơn cô đã giúp anh ta chỉnh trang các lớp học.
Hiện giờ Hà Lệ Chân chẳng có tâm trạng để ăn, vừa định từ chối, Lý Thường Gia gửi thêm một tin nhắn.
Trường của tôi cũng đang suy xét việc đuổi học một học sinh. Hà Lệ Chân thoáng khựng lại, trả lời anh ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!