Chương 26: (Vô Đề)

Đêm, trên tấm biển treo trước cửa của Tú Quý, những vết dơ càng thêm rõ rệt. Vạn Côn đứng trước cửa ra vào, móc một điếu thuốc từ trong túi ra, ngồi xổm nơi bậc thềm hút thuốc, hút xong một điếu rồi, chậm chạp đứng dậy, đẩy cửa bước vào trong.

Bên trong vẫn những âm thanh vạn năm không đổi, tiếng nhạc, tiếng hò hét, và những âm thanh của ly rượu lanh canh va cụng vào nhau. Vạn Côn chen qua đám người, liếc mắt thấy quầy rượu phía bên kia sân khấu, bước chân thoáng dừng, đi về hướng đó.

Ngô Nhạc Minh mặc một bộ âu phục có ghi

-lê hẳn hoi, cổ áo để phanh, đang còn lau ly rượu. Bộ đồ làm việc này, chắc là cậu ta mặc nó lần đầu tiên. Hồi mới tới, cậu ta thấy nhân viên của Tú Quý mặc như vậy, liền tỏ ý thích với Vạn Côn, bây giờ mặc được vào người rồi, mang cảm giác như phấn khởi hẳn lên.

Một tay cậu ta cầm ly, tay kia cầm khăn sạch, mắt lim dim, người lắc lư theo nhịp điệu của tiếng nhạc đinh tai nhức óc, chiếc ly trong tay trông như sắp rớt tới nơi. Ánh đèn phía trên quầy rượu cũng đong đưa trên gương mặt cậu ta, mang vài phần mông lung, bộ dạng say sưa nhún nhảy này của cậu ta nhìn giống như đang phê thuốc.

Vạn Côn tới gần, ngồi xuống một chỗ trống, cũng không gọi cậu ta, vươn cánh tay dài với lấy một cái ly từ trong quầy, tự rót rượu cho mình.

Đừng xem thường bộ dạng chìm đắm ấy của Ngô Nhạc Minh, thật ra tính cảnh giác của cậu ta vẫn tồn tại, có kẻ chôm rượu ngay dưới mũi, cậu ta liền lập tức tỉnh lại.

"Ê—–" Vừa lên tiếng, liền thấy Vạn Côn đang ngồi trước mặt, cậu ta phải nuốt xuống vế sau của câu nói.

Vạn Côn uống ngụm rượu, lơ lễnh lắc nhẹ ly rượu.

Ngô Nhạc Minh sáp mặt tới, "Anh về rồi à—–!?"

Vạn Côn chả buồn đáp lại câu hỏi dư thừa kiểu đó, Ngô Nhạc Minh lại nói: "Mau mau đi tìm Vương Khải đi, anh ta cứ tìm anh mãi, hai tiếng trước đã bắt đầu chạy ra hỏi em rồi."

Vạn Côn gật gù, "Ừ, biết."

Ngô Nhạc Minh hơi lấy làm lạ: "Phía sau bọn anh bị thiếu người đến vậy à, em chưa bao giờ thấy anh ta cuống lên như vậy cả."

Vạn Côn liếc cậu ta một cái, hỏi: "Thiếu thì mày muốn vào?"

"Không vào." Ngô Nhạc Minh cầm ly, lại bắt đầu lắc lư theo tiếng nhạc, "Phía sau chán chết được, chỉ có thể hát hò này nọ thôi, làm bartender chuyên nghiệp mới là ngầu nhất."

Vạn Côn nhìn cậu ta, không khỏi bật cười một tiếng, "Chuyên nghiệp." Lại còn then

-đơ với chả then

-điếc. Kỹ thuật pha chế cocktails của Ngô Nhạc Minh toàn là học từ youtube ra, rồi được một tay đã có chút kinh nghiệm dạy cho thêm một chút, nhưng kỹ thuật vẫn tởm như cũ, cơ bản toàn pha bừa các loại nước trái cây này nọ bỏ thêm rượu mạnh, thảy đại vài miếng trái cây xắt lát vào, rồi cứ thế gọi đó là cocktail.

Ngô Nhạc Minh không hiểu được ý khinh bỉ của Vạn Côn, càng lắc lư như điên, vừa xoay người thì trông thấy ai đó, cậu ta dẩu dẩu mỏ ra ý với Vạn Côn, "Úi, bị trông thấy rồi." Vạn Côn ngoái đầu, Vương Khải đứng sâu phía trong, đang còn ngoắc tay với cậu. Vạn Côn buông ly rượu, đi qua đó.

"Về rồi hả?"

Vạn Côn nhìn anh ta, gật đầu.

Có vẻ như Vạn Côn và Vương Khải không quen chào hỏi nhau kiểu này, Vương Khải cũng không hàn huyên gì thêm, dẫn Vạn Côn vào gian phòng phía trong cùng, lôi một bọc đồ từ trong một chiếc rương cũ đưa cho cậu: "Em thay đồ trước đã."

Vạn Côn lấy đồ ra, dù cậu đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ trước đó, nhưng vẫn không khỏi sửng sốt. Vương Khải vẫn luôn quan sát nét mặt của cậu, thấy bản mặt poker của cậu cuối cùng đã có biến hoá, liền thở phào trong lòng, cười, hỏi: "Thế nào?"

Vạn Côn đặt mấy món quần áo hoa hoè qua một bên, hỏi: "Mấy bả muốn em mặc thứ này?"

"Đúng rồi." Vương Khải dựa lên chiếc rương, bảo: "Anh đã bảo rồi mà, mấy bà khách quen này tổng cộng gồm có ba người, hai người từ Đài Loan, thích phong cách đường phố hoa hoè thời 70, 80, em đừng quá để tâm, chơi vui ấy mà, phải để cho khách được xả láng mới tốt."

Vạn Côn lấy quần áo, kiểu rất xưa, có vẻ như được đặc biệt đặt may, mặt vải còn rất mới, sờ lên trơn láng.

"Em thay đồ trước đi, rồi vào trong tìm anh." Vương Khải rất ít khi giao lưu với những nhân viên dưới quyền mình, có muốn nói thêm vài câu với Vạn Côn thì cũng chẳng biết đường nào mà lần. Anh ta biết nhìn sắc mặt và đoán ý rất khá, nhận ra được rằng Vạn Côn cũng không muốn nói chuyện gì nhiều, nên để yên cậu một mình rồi đi ra ngoài.

Vạn Côn cởi áo, khoác lên mình chiếc áo trơn láng nọ, chất liệu man mát, dán vào người, làm Vạn Côn có cảm giác như một thứ gì đó đang liếm cậu, khiến cho cậu buồn nôn. Cậu gỡ khoá thắt lưng, lúc rút ra hơi bị mắc kẹt, cậu thô bạo dùng sức, suýt nữa làm khoá cài của thắt lưng rớt ra. Rút xong thắt lưng rồi, Vạn Côn chợt cảm thấy chẳng còn hơi sức gì nữa, cậu vứt dây lưng qua một bên, dựa vào cửa, ngồi thụp xuống.

Trong phòng không mở đèn, tối tăm, mùi gỗ cũ lan toả đã nhuốm hơi chua chua, Vạn Côn tựa đầu lên cánh cửa, cơ lưng hơi thắt vì những vết thương đã đóng vảy sau lưng bị động tác lúc nãy đụng đến.

Vạn Côn rút di động từ trong túi quần ra, trong gian phòng tối đen cuối cùng cũng có một chút ánh sáng yếu ớt. Trên di động có vài tin nhắn chưa được đọc, đến từ vài tên bạn phá làng phá xóm ở trường, và từ ông bố Vạn Lâm của cậu, Vạn Côn đọc từng bức một, cuối cùng xoá mẩu tin đòi gửi tiền, đóng di động lại, đứng dậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!