Vạn Côn chậm rãi ngẩng đầu lên, hơi thở rất đỗi bình thường, giống như không hề bị ảnh hưởng bởi lời của Hồ Phi.
Hồ Phi thấy cái bộ dạng đó của cậu, tức điên lên, "Em nói đi, rốt cuộc em tính làm gì?"
Mặt Vạn Côn mang ý cười lạnh: "Làm gì? Không phải đã nói rồi à."
"Hiện giờ em không nghỉ học được, nếu em không muốn học nữa, thì bảo người nhà tới làm thủ tục xin thôi học!" Hồ Phi nói, "Tôi muốn phương thức liên lạc với phụ huynh gia đình em, ngay bây giờ!"
Mắt Vạn Côn híp lại, không nói gì nữa. Ánh mắt của cậu như có như không quét ngang qua Hà Lệ Chân, vẫn lạnh lùng như thế, vẫn cùng một ác ý. Hà Lệ Chân kiên định đứng bên Hồ Phi, giống như đang đọ sức, cô biết, vẻ mặt của cô cũng chẳng ôn hoà được hơn Vạn Côn bao nhiêu.
Mặc cho Hồ Phi mắng như thế nào đi nữa, Vạn Côn vẫn giữ bộ dạng cà tửng, Hồ Phi đã uống rượu vào, nổi nóng lên bắt đầu hơi váng đầu. Anh ta loạng choạng mất thăng bằng. Hà Lệ Chân đang theo dõi, thấy Hồ Phi ôm đầu loạng choạng giật lùi, vội vàng đỡ sau lưng anh ta, nói: "Thầy Hồ, không sao chứ."
Hồ Phi nhíu chặt đầu mày, cảm thấy trời đất quay cuồng, Hà Lệ Chân ngó anh ta đỡ tay phía sau đầu, hơi thở dồn dập, thầm nghĩ tiêu rồi, thầy Hồ còn trẻ lắm mà, không đến nỗi bị cao máu chứ.
May sao Hồ Phi chỉ choáng váng một chút xong lại đứng vững, Hà Lệ Chân hỏi: "Thầy Hồ, thầy cảm thấy sao rồi ạ? Có cần gọi xe cấp cứu không?"
Hồ Phi xua tay, "Không sao, tôi vào nhà vệ sinh một chút."
Hà Lệ Chân đỡ anh ta vào lại trong nhà hàng, "Để tôi đi với anh nhé."
"Không cần, không sao cả."
Đúng lúc bọn họ đang tiến vào trong thì đụng ngay Lý Thường Gia, Lý Thường Gia vốn định gọi Hà Lệ Chân, trông thấy cô đang đỡ Hồ Phi, vội hỏi: "Thầy Hồ bị sao thế?"
Hà Lệ Chân đáp: "Cãi nhau một lúc với một học sinh, có lẽ là hơi quá xúc động."
Lý Gia Thường đỡ lấy anh ta, nói với Hà Lệ Chân: "Để tôi đi với thầy ấy, cô cứ đợi đó nhé."
Hà Lệ Chân lo lắng dõi theo họ, phía sau lưng truyền đến một giọng nói trầm thấp.
"Cũng không phải là không biết sửa soạn nhỉ."
Lúc cậu đến gần, Hà Lệ Chân liền ngửi thấy mùi rượu và thuốc lá trên người Vạn Côn, ngoài ra còn thêm mùi mồ hôi pha trộn chung vào đó, hôi không khác gì một mớ giẻ rách lượm được bên vệ đường, càng khiến cho cô cảm thấy gớm hơn bất cứ lần nào trước đây.
Hà Lệ Chân ngoái đầu, Vạn Côn đứng cách cô chưa đến nửa mét, ý cười mỉa mai càng rõ hơn. "Tên lúc nãy là ai thế, hôm nay có phải cô mới vừa mua được cái váy bên đường dát lên người mình không, cô—-"
"Qua đây."
Hà Lệ Chân lẳng lặng bình tĩnh nói một câu, sau đó cũng không ngoái đầu, đi thẳng. Vạn Côn thoáng khựng lại, sau đó bước theo sau cô. Hà lệ Chân đi men theo một con hẻm nhỏ bên cạnh nhà hàng, gặp một khúc quanh, cô quẹo vào. Phía trước mặt là một toà nhà kiểu cổ, sát mặt tiền là một tiệm tạp hoá nho nhỏ, một cánh cửa sổ để mở, cạnh tường dán đầy những mẩu giấy vụn này nọ phất phơ, hiện giờ bên cửa sổ không có người, tối thui.
Giữa hẻm là một cây đại thụ xanh um rậm rạp, dưới đất là bóng râm mát, Hà Lệ Chân dừng bước ở nơi ấy.
Cô quay đầu, nói: "Thầy Hồ suýt bị em làm cho tức đến lên cơn bệnh, em có biết không."
Vạn Côn cười lạnh, bất cần: "Bệnh thì đã sao?" Nói rồi cậu lại nhếch mép, "Có chết thì cũng đã sao?"
Hà Lệ Chân nhìn vào mắt cậu, gật gù, "Được, em được lắm." Cô nói xong, dợm bước chực bỏ đi. Vạn Côn nói từ sau lưng cô, "Sao cô không trang điểm, chỉ mặc được mỗi cái váy lên đã nghĩ là đi dụ đàn ông được rồi à?"
Hà Lệ Chân dừng bước, đứng yên một lúc, Vạn Côn lẳng lặng đợi cô trả lời.
Lĩnh vực tình cảm giỏi nhất, là làm mờ mắt người trong cuộc. Khi ta nói thật, họ sẽ không ngừng suy xét, dù có một chút xíu hiểu lầm cũng sẽ khư khư nắm chặt không buông. Nhưng khi ta nói dối, dẫu chỉ cần hơi lay nhẹ là đã có thể nhìn thấy rõ sự thật, họ lại sẽ không buồn nhấc tay. Cho nên trên thế gian này, vốn chẳng có "hiểu lầm," có chăng, chỉ là – giây phút ấy, tại nơi ấy, tâm trạng của họ ra sao.
Một lúc lâu sau đó, Hà Lệ Chân ngoái đầu, nói với cậu: "Lời cậu nói hôm qua, tôi đã suy nghĩ nghiêm túc một phen, cảm thấy rất có lý."
Vạn Côn cười lạnh: "Ồ? Cô cũng cảm thấy bản thân mình không có vị của phụ nữ? Nếu biết mình như vậy, thì đừng xuất——"
"Không," Hà Lệ Chân lẳng lặng nói, "Ý tôi là một câu khác."
Vạn Côn híp mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!