Chương 23: (Vô Đề)

Vạn Côn thoăn thoắt bước đi trên con đường rải đá, càng lúc càng nhanh. Di động trong túi cậu không ngừng rung, rung một hồi ngưng, 4-5 giây sau lại rung tiếp.

Dưới những đợt rung này, Vạn Côn càng lúc càng bực bội nóng nảy, cuối cùng không nhịn được nhấc chân đá một cọc chắn giao thông, chiếc cọc bị tai lây vạ gió văng ra chỗ cách đó 2,3 mét.

Cậu mở di động ra, chẳng buồn nhìn đã bấm nút nghe.

"A lô?"

"Sao bây giờ em mới bắt máy!" Đầu kia là người trưởng nhóm của Vạn Côn ở Tú Quý, Vương Khải.

"Không nghe thấy."

"Thôi được rồi, chuyện anh nói với em trước đó, em đã suy nghĩ tới đâu rồi?"

Vạn Côn không trả lời.

"Anh không có nhiều thời gian nói chuyện dư thừa, được hay không, được thì làm, không được thì biến!" Giọng điệu của Vương Khải đanh thép.

Vạn Côn cắn chặt răng, cậu nhìn chằm chằm một cây cột điện ven đường, giống như muốn vắt cho ra máu từ ánh nhìn của mình.

"Thật ra em cũng không cần phải làm cái bộ dạng này." Vương Khải hơi dịu giọng một chút, khuyên cậu: "Đây là lần đầu của em, anh có thể hiểu, nhưng em cũng đừng để lòng lo lắng làm gì. Mấy hôm trước người ta còn gọi cho anh, nói cũng không cần em phải làm gì khác thường, chỉ là chơi với bà ta cùng với vài người chị em một đêm, em còn trai tráng như thế này chỉ chơi một đêm mà không chống đỡ được sao?"

Chỗ khu vực này của mỏ đá rất tệ, nhiều đất cát, gió thổi là suýt mù cả mắt.

"Anh nói em này, có thể được người ta chọn, chính là bản lĩnh, em đừng quá coi thường, phải biết là không biết bao nhiêu người ở chỗ của chúng ta muốn kiếm được tiền kiểu đó đấy. Tuổi của ba người đàn bà đó tính trung bình đã là 45 rồi, thể trạng em thì sợ cái gì?" Vương Khải đè thấp giọng xuống, nói, "Anh nói em nghe, mấy người đó toàn là khách quen của quán chúng ta, cho tiền boa rất hậu hĩnh, em mà đi, một đêm ít nhất là bảy ngàn."

Vạn Côn im lặng rất lâu rồi mới thấp giọng nói: "Em không muốn đi."

"Có phải là em vẫn còn hơi sợ?" Vương Khải hỏi.

Vạn Côn móc một điếu thuốc từ gói thuốc, buồn bực châm lửa, nói: "Không phải là chuyện sợ hay là không sợ."

"Nếu cậu không đi thì đừng tới làm việc nữa." Giọng nói của Vương Khảo mang chút châm biếm, "Cậu phải biết, công việc này là vì cậu của thằng Minh giới thiệu cho hai đứa tới làm, chứ chỗ bọn tôi vốn không cần người mới. Ban đầu lúc phỏng vấn cậu nói sao hay thế, cái gì cũng đều làm hết, bây giờ thì lâm trận lại muốn rụt lùi, tôi thật nhìn không ra đó, nếu mà cậu là con ngoan trò giỏi thì cũng thôi đi, một thằng du côn đầu đường xó chợ thì còn chảnh choẹ nỗi gì?

Có biết việc hầu rượu có nghĩa là gì không? Chính là bán! Là muốn cậu bán, có hiểu không—-? Nếu cậu không túng tiền thì tuỳ cậu làm bộ làm tịch, túng tiền mà còn làm ra vẻ ta đây, cậu coi mình là gái nhà lành à?"

Vương Khải nói đoạn bực bội cúp máy.

Vạn Côn nghe đường dây báo bận hồi lâu, mới từ từ thả tay xuống.

Bên đường có một quán mì đang còn tu sửa, âm thanh binh bing bang bang không ngừng nghỉ, xung quanh ngập mùi hoá chất của vật liệu xây dựng gay đến nhức mũi. Đứng đợi hồi lâu ở trước cửa khiến cho hai thái dương của Vạn Côn bắt đầu nhức nhối.

Cậu đứng ở đấy hết cả hai mươi phút đồng hồ, sau cùng rút từ cạp quần ra một món đồ.

Cậu cầm cuốn vở ghi chép đã bị nhàu nhĩ trong tay, nhìn hồi lâu, nhìn đến gần như không thở nổi. Sau cùng cậu nhẫn tâm vứt thẳng cuốn vở xuống bên vệ đường.

Hà Lệ Chân mệt mỏi về đến nhà, bỏ hết bánh trứng trong hộp giữ nhiệt vào tủ lạnh, ngồi xuống trước bàn, không vực được hơi sức để làm bất cứ việc gì. Nhưng cô lại cảm thấy bản thân không phải hoàn toàn triệt để đau lòng.

Chỉ là vô lực.

Cuối cùng, cô buông cây bút trong tay xuống, nằm bò trên mặt bàn, nhìn thân hình béo múp của chú cá vàng đang bơi qua bơi lại trong hồ.

Hà Lệ Chân nằm bò một hồi, ý nghĩ đã đi lang thang khắp chốn.

Cô ôn lại toàn bộ quá trình quen biết Vạn Côn từ đầu đến đuôi, nắm bắt từng diễn biến một để phân tích. Cô cảm thấy đau lòng, nhưng cô lại hoàn toàn không hận cậu, không một chút nào cả.

Cô nghĩ kỹ lý do của điều này, liền phát hiện đây là một điều không cách nào khái quát chỉ bằng vài câu.

Cô nghĩ một mạch, cuối cùng vẫn dừng lại ở hình ảnh cậu ngồi xổm trước tiệm tạp hoá hút thuốc. Hà Lệ Chân giật mình, cảnh tượng ấy tựa như một dấu ấn, mực in là bóng đêm, giấy in là tâm trí của cô, không ngừng in ấn, không sao lau đi được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!