Chương 21: (Vô Đề)

Vạn Côn về đến nhà trọ, phòng của Ngô Nhạc Minh ồn ào rung chuyển, Vạn Côn đẩy cửa ra, ba nam sinh trong đó đang chơi game. Chỗ Ngô Nhạc Minh có một cái máy tính bàn, máy rất cũ, hình ảnh trên màn ảnh mờ câm, nhưng tính năng thì vẫn còn xài được. Vạn Côn không thích chơi game cho mấy, nhưng Ngô Nhạc Minh thì rất yêu thích.

Năm ngoái Vạn Côn làm việc ở một tiệm internet, Ngô Nhạc Minh thường xuyên đến dùng ké mạng, sau đó Vạn Côn bị Ngô Nhạc Minh dày vò chịu hết nổi, lấy linh kiện chỗ quán internet không dùng nữa, rồi bỏ thêm tiền mua một số linh kiện mới, cuối cùng tự mình ráp một cái máy vi tính đưa cho cậu ta, Ngô Nhạc Minh lại đi cưa cẩm em gái nhỏ ở phòng cách vách, nên có wifi để dùng.

Bọn họ đang chơi "Quyền Vương," game này dùng điều khiển thích hợp nhất, Ngô Nhạc Minh không có, dùng thẳng bàn phím chơi vẫn rất hào hứng. Căn phòng chật hẹp, cùng lắm cũng chưa tới 7,8 mét vuông. Ba nam sinh ngồi xếp hàng ngang phía cuối phòng, Vạn Côn vào đều không hay biết.

Vạn Côn không lên tiếng, móc một điếu thuốc, dựa vào tường nhìn họ chơi.

Ngô Nhạc Minh chơi một hồi, cảm thấy sau lưng có gió, cậu ta ngoái đầu, thấy Vạn Côn đứng ngay cửa, cánh cửa sau lưng không khép.

"Á đù, anh về hồi nào thế." Ngô Nhạc Minh trợn mắt, nói: "Như ma thế, không có một chút tiếng động nào."

Vạn Côn bước vài bước, nói, "Chơi gì vậy?"

"Chẳng phải anh đã nhìn rồi sao." Ngô Nhạc Minh quay đi, tiếp tục đánh trong game.

Chơi mấy hiệp liên tiếp, mọi người cảm thấy đủ rồi. Ngô Nhạc Minh đứng lên đi vệ sinh, về xong đóng cửa lại, hỏi: "Chơi gì tiếp đây?"

Vạn Côn ngồi bên mé giường hút thuốc, Hàn Lâm kế bên duỗi thắt lưng, nói: "Chơi gì cũng được, vốn tưởng hôm nay có không ít tiết mục đấy, em đã chuẩn bị để chơi qua đêm rồi, ai ngờ lại rã đám sớm như vậy."

Ngô Nhạc Minh cười khan hai tiếng: "Không phải là cậu tưởng đâu, đúng là vốn có không ít tiết mục. Trước đó Lý Oánh nói với tớ, cô ta tính ăn xong rồi đi hát, sau đó chơi bi

-da, đây không phải kế hoạch không như ý rồi thoắt đổi sao." Cậu ta vừa nói vừa lấy người huých Vạn Côn một cái, nửa người trên của Vạn Côn lắc lư, không hé răng.

"Đấy không phải là do anh Côn của các cậu phá hỏng hết sao, cũng không biết điên cái nỗi gì. Nữ sinh thích nhất là giữ mặt mũi, biết không hả, bình thường Lý Oánh suốt ngày ồn ào bám dính lấy anh, chỉ thiếu điều vắt ngang lên người anh thôi, cũng đâu thấy anh làm dữ như vậy." Ngô Nhạc Minh ngồi xuống bên cạnh Vạn Côn, sau đó ngả ra sau, vóc dáng của cậu ta cũng không thấp hơn Vạn Côn bao nhiêu, thân hình cao nghều vừa ngả đến giữa chừng đầu đã đập bang vào tường.

"Ối! đ.m.." Ngô Nhạc Minh ôm đầu ngồi lên, Đường Chính ngồi phía đối diện bật cười thành tiếng, Ngô Nhạc Minh bị quê nổi nóng, tung một cú đá, "Cười cười cái con mẹ nhà mày."

"Nói thật nha, anh Côn." Đường Chính tránh cú đá trời giáng của Ngô Nhạc Minh, nói với Vạn Côn: "Sao anh không giữ một chút mặt mũi nào cho Lý Oánh hết vậy."

"Đúng đó." Hàn Lâm cũng bảo: "Nói sao đi nữa người ta cũng đang mừng sinh nhật, coi như chìu người ta một chút cũng không được sao." Cậu ta vừa nói vừa ngáp, "Sau này đi hát thì ai trả tiền đây."

Vạn Côn chợt cười lạnh một tiếng, ngồi ngước mắt nhìn Hàn Lâm, "Mẹ kiếp, mày vô dụng đến vậy sao, sau này cứ thế mà bám vào tiền đàn bà để sống?"

"Hê hê," Hàn Lâm cười nham nhở, nói: "Muốn vậy cũng phải có đàn bà chịu nuôi em đã chứ, nếu mà Lý Oánh chịu theo em, thì em sẽ ngày ngày chìu cô ta tới bến luôn."

Lý Oánh thuộc loại gia cảnh khá nhất, nhì trong lớp, hơn nữa chết mê với Vạn Côn đến thần hồn điên đảo, điều này ai cũng biết. Chỉ cần Vạn Côn đến trường, cô ấy sẽ ngày ngày quấn lấy cậu mời đi ăn, dần dần, đám anh em có quan hệ tốt với Vạn Côn cũng được hưởng lây, Lý Oánh mà mời đi ăn, đi hát, hoặc đi nhảy đều cho họ đi ké.

Ngô Nhạc Minh nghe Hàn Lâm nói vậy, cười ha ha hai tiếng, nói: "Tớ cười sắp rụng răng rồi đây, Lý Oánh mà theo cậu? Cô ấy thà theo tớ chứ cũng không theo cậu đâu. Có điều—–" Ngô Nhạc Minh đang nói liền xoay đề tài theo hướng khác, huých Vạn Côn, nói: "Em biết anh không thích cô ấy."

Vạn Côn lười biếng nói: "Mày lại biết rồi."

Ngô Nhạc Minh cũng rút ra một điếu thuốc, mồi lửa, nhìn Vạn Côn cố tỏ vẻ sâu xa, nói: "Anh thích đàn bà."

"......." Vạn Côn dùng vẻ mặt "mày nói nhảm nữa anh đục mày dính vào tường " để nhìn Ngô Nhạc Minh, cậu ta chậm rãi nói tiếp: "Không thích con gái."

"Tớ hiểu rồi!" Hàn Lâm nói, "Anh Côn thích người chín chắn, đúng không?"

Ngô Nhạc Minh cười hì hì, nói: "Cái đó phải hỏi anh Côn của các cậu."

Vạn Côn đạp cậu ta một phát, "Bọn mày chơi đi, anh đi trước đây." Cậu vừa hút xong điếu thuốc, đầu ngón tay bóp mẩu thuốc, dập tắt lửa.

"Đừng chứ." Ngô Nhạc Minh níu lấy cậu, "Về một mình làm gì, đúng rồi, mới rồi anh đi đâu lâu thế, em gọi điện thoại cho anh, anh cũng không bắt."

"Chả đi đâu cả." Vạn Côn nói, ngụm khói cuối cùng phả ra rồi lan đi từ miệng và mũi cậu. "Ở lại đây làm quái gì, mày tìm gì để làm đi, hay là cả đám ngồi thiền?"

Ngô Nhạc Minh bĩu môi, lấy ngón tay đang kẹp thuốc chọc chọc Vạn Côn, "Anh đợi chút đã." Nói rồi lôi từ dưới gầm giường ra một cái hộp giày, "Nào, đêm nay gió lộng trăng mờ, không khí thích hợp để anh đây chia sẻ với các em."

Đường Chính tới gần, "Gì đó?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!