Con người luôn do tôi luyện mà ra, Hà Lệ Chân nghĩ. Kiểu như của Vạn Côn, những câu nói đột ngột không đầu không đuôi này, Hà Lệ Chân đã thản nhiên lấy làm bình thường.
Cô quay người lại, Vạn Côn đang ngồi xổm dưới chân một bức tường, người khuất trong bóng tối. Hà Lệ Chân không hiểu, ở độ tuổi còn trẻ như cậu, vì sao lại cứ thích ở trong bóng tối.
Hà Lệ Chân nói: "Muộn thế này rồi không về nhà, ở ngoài đường làm gì?"
Hình như Vạn Côn đang cầm điếu thuốc trong tay, hút thuốc xong, cậu vứt đầu lọc xuống dưới đất, giẫm chân lên, rồi đứng dậy. Có thể là do bị đợi hơi lâu, cặp giò ngồi xổm hơi bị tê, lúc đứng dậy người loạng choạng, cậu phải chống tường mới đứng vững được.
Hà Lệ Chân nhíu mày, "Em uống bao nhiêu rượu rồi?"
Vạn Côn: "Chả bao nhiêu."
Hà Lệ Chân không chơi trò giả nai với cậu: "Vậy rốt cuộc là bao nhiêu?"
Vạn Côn ngửa đầu nghĩ một chút, nói: "Chắc 10 ly."
Hà Lệ Chân không nói gì, Vạn Côn cười một tiếng, nói: "Chưa say."
"Mau về nhà đi." Hà Lệ Chân nói, "Đã muộn lắm rồi."
"Em tới để hỏi cô một câu hỏi." Vạn Côn khẽ nói.
"Hả?"
Vạn Côn bước tới gần, từng bước từng bước tiến ra khỏi bóng tối, đứng dưới ánh trăng. Ánh trăng phủ lên vai cậu, ánh lên một màu xám xanh xanh. Cậu đút tay vào túi, thong thả đi đến trước mặt cô. Hà Lệ Chân lập tức ngửi thấy mùi rượu nồng nặc pha lẫn với khói thuốc, ngạt gần chết.
"Nếu sau này em không quậy phá trong giờ học của cô nữa, cô có ôm em không?" Cậu vừa nói vừa như tạo điều kiện thuận lợi cho Hà Lệ Chân, giang rộng hai tay. Cậu cao lớn như thế, vừa giang tay ra thì nhìn giống như một con chim khổng lồ xoải rộng cánh, khiến người ta không trốn đi đâu được.
Hà Lệ Chân cảm thấy hình như mình bị mùi cồn trên người cậu hun say mất rồi, cúi đầu nói: "Vạn Côn, em đừng lộn xộn."
Vạn Côn đợi đã đời, chỉ đợi được mỗi câu này, cậu không hề ngạc nhiên, gật gù, buông thõng tay. Lại nhấc chân đạp bụi đất loạn lên, gần như tự lẩm bẩm với bản thân: "À, lại thế này nữa."
"Thế nào?"
Vạn Côn ngước mắt, đôi mắt đen sẫm không bị cồn rượu vẩn đục, trái lại, sáng long lanh tương phản với bóng đêm, tựa hai hạt châu bằng pha lê màu đen. Cậu chỉ cô, nói: "Vở ghi chép cô cũng thiên vị, bây giờ cũng vậy, chắc là cô cảm thấy ông đây rất dễ để ăn hiếp đúng không."
Hà Lệ Chân bị cậu chọc cho cười.
"Em dễ để ăn hiếp? Nếu mà dễ ăn hiếp em thì trên thế giới này đã chả còn tên khốn nào nữa rồi."
Nhận được lời đánh giá này, Vạn Côn chợt nhếch mép, hoàn toàn không cảm thấy rằng Hà Lệ Chân đang chê bai cậu, trái lại còn lấy làm vô cùng vinh hạnh. Cậu đút hai tay trong túi, bành chân ngật ngưỡng, nhưng cho dù nghiêng ngả ngật ngưỡng, vẫn cao lớn hơn Hà Lệ Chân rất nhiều. Vạn Côn nói với Hà Lệ Chân bằng giọng y như một tên du côn: "
"Không phải là cô nói tất cả học sinh trong mắt cô đều như nhau sao?"
"Đúng."
"Vậy sau này trong giờ học của cô em không phá phách nữa, cô qua đây ôm em cái đi." Thái độ của cậu giống như đang trêu ghẹo một cô bạn nhỏ.
Hai bên giằng co, thua người nhưng không thể thua trận, Hà Lệ Chân bình tĩnh nói: "Người khác nhau thì tiêu chuẩn đương nhiên sẽ khác. Nếu em muốn cô ôm em, cũng được." Vạn Côn nhướn mày, Hà Lệ Chân nói liền: "Nhưng điều kiện sẽ khác, ngoài việc sau này trong giờ học em không được phá phách ra, em còn phải nộp bài tập, không được trốn học, không được đánh lộn, mỗi lần thi kiểm tra phải tham gia.
Nếu làm được, cô sẽ ôm em."
Hà Lệ Chân dùng thái độ này có ý chọc giận cậu, hoặc là để cho cậu thấy khó mà biết đường lui. Nhưng cô phát hiện, Vạn Côn nghe xong không những không nổi nóng, mà còn suy nghĩ nghiêm túc một hồi, rồi ngay lúc Hà Lệ Chân chuẩn bị nghĩ là mặt trời sẽ mọc đàng Tây, và cô cũng có thể làm một nhà động viên tinh thần, Vạn Côn cúi thấp đầu, rút từ trong túi quần ra một bao thuốc lá, đốt một điếu, sau đó híp mắt nhìn Hà Lệ Chân qua làn khói thuốc mông lung, ánh mắt vừa nguy hiểm vừa mờ ám, giọng của cậu trầm khàn, bảo cô: "....... Thế thì sẽ không phải là loại "ôm" (1) ấy đâu."
(1) "Pháo" (xx) và "bao" (ôm) bên tiếng Trung phát âm tương tự như nhau, nếu không phải "ôm" thì tức là xx.
Thà là lúc nãy ngừng ngay cho rồi, thua người thua trận vẫn còn khá hơn là thua không còn một mảnh giáp, vạn kiếp không sao vực dậy được. Hà Lệ Chân đỏ bừng mặt, không hề ngoái đầu, bỏ đi ra khỏi ngõ. Cô nào có thoát ra khỏi Vạn Côn dễ dàng như thế, cho dù là cậu đã say bí tỉ, đứng nghiêng ngả loạng choạng, nhưng mà cũng chỉ cần 5 bước là đã bắt kịp cô.
Cậu nắm lấy cổ tay của Hà Lệ Chân, "Nói chuyện chưa xong, chạy cái gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!