Giọng nói ấy rất trẻ trung, mang chút hoang dại bất cần, Hà Lệ Chân nghe xong càng cúi gằm đầu xuống hơn. Cậu đứng cuối cùng trong hàng, trước đó vốn ẩn trong khu vực kế cửa ra vào, không nhìn rõ mặt, giờ đây đứng ra khỏi hàng, Thương Khiết nhìn xong mắt sáng rỡ. "Nào nào, cậu nhích qua đây một chút." Cô ấy vẫy gọi mấy lần, người kia nhích đến gần giữa phòng.
Tuổi của cậu ta không lớn, tóc đen nhánh, không nhuộm cũng không để kiểu, hơi dài một chút, che khuất hàng lông mày, tóc hai bên mang tai hơi rối. Có thể là do ngày đầu tiên nhận việc, còn chưa kịp lãnh quần áo làm việc, cậu chỉ mặc một chiếc quần tây dài màu đen đơn giản, bên trên thì mặc một chiếc áo sơ mi màu xám ngắn tay. Loại quần áo này trông vừa rẻ tiền vừa kém chất lượng, nhưng nếu khoác trên người một cậu con trai dáng vóc không tồi, cũng có một nét độc đáo. Thương Khiết đánh giá cậu ta, cậu ta không nói tiếng nào, thoải mái để mặc cho cô ấy nhìn. Thương Khiết cười, nói: "Cậu ở lại!" Rồi cô ấy đảo mắt nói với người lúc nãy vừa đề nghị cậu con trai này, "Cậu cũng lưu lại."Người được điểm danh đứng ra khỏi hàng, những người còn lại đều gập người 90 độ chào: "Chúc quý khách vui vẻ." Nói xong ra khỏi phòng.
Sau khi cửa đã được đóng lại, cậu con trai được chọn sau cùng mở máy karaoke lên, chọn một bài hát, âm nhạc du dương trong máy ngưng bặt, sau đó là tiếng nhạc dạo ồn ào bùng lên, âm bass rung chuyển, anh ta cười cười đứng phía trước, cầm micro lên bắt đầu hát—–
Bài anh ta hát, là một bài hát cũ của Trương Học Hữu, "Truyền thuyết sói đói"
Bài hát này xưa lắm rồi, từ hồi thập niên 90 lận, nhưng anh ta hát rất hay, giọng hát trầm khàn đa tình, Thương Khiết hát theo vài câu với anh ta, sau đó không cầm lòng được, vứt đồ qua một bên cầm micro lên bắt đầu đứng dậy hát chung với anh ta. Hai người gào thét phía trước, Hà Lệ Chân chợt cảm thấy chỗ sô pha bên cạnh mình lún xuống, người kia đã ngồi xuống bên cạnh cô.
Phản ứng đầu tiên của Hà Lệ Chân là nhích qua đầu bên kia, người nọ nhận ra động tác của cô, cũng không nhích đến gần hơn, cậu cúi đầu nói với cô: "Cô muốn hát không?"
Hà Lệ Chân lắc đầu nguầy nguậy, người kia nói: "Vậy cô muốn nghe bài gì." Nói xong, cậu liếc nhìn hai người đứng phía trước, cười rồi nói thêm một câu, "Tôi hát hay hơn bọn họ."
Hà Lệ Chân không nói nên lời, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy. Từ nãy tới giờ coi như cô đã hiểu ra "mua vui" và "thư giãn" trong lời của Thương Khiết có nghĩa là gì. Con người như cô, đừng nói gọi trai tới uống bia ôm, ngay cả quán rượu cô cũng chưa từng đặt chân tới, giờ đây ngồi ở chỗ này, ngoài căng thẳng cũng chỉ có căng thẳng.
Thương Khiết hát xong bài hát, quay về chỗ ngồi. Do hát rất kích động, trên trán lấm tấm mồ hôi. Cô ấy xé một gói giấy lau tay, lau lau xong, nói với Hà Lệ Chân: "Cậu có đói không, hay là gọi một chút đồ ăn?" Hà Lệ Chân cảm thấy căn phòng này có một bầu không khí khiến người ta cảm thấy bị đè nén, làm khắp người cô khó chịu vô cùng, cô lắc đầu, vội vàng nói với Thương Khiết một câu: "Tớ đi trước đây."
Rồi không buồn ngẩng đầu lên, chạy mất ra ngoài.
"Aizzz—!" Thương Khiết đứng dậy, nói với hai cậu con trai kia: "Các cậu cứ đợi đây đã, tôi ra ngoài xem sao." Sau đó rượt theo Hà Lệ Chân ra ngoài.
Cậu con trai ngồi trên ghế sô pha nhìn theo cánh cửa phòng đã đóng lại, tự găm một miếng trái cây bỏ vào miệng, sau đó ngả người ra sau. Người con trai cầm micro vẫn còn đang tìm bài hát, vừa ngó danh sách bài hát vừa nói: "Sao rồi? Dỗ không xong?"
Cậu con trai ngồi trên ghế sô pha ngó lên trần nhà, tuỳ tiện đáp: "Chắc bị lôi tới, coi bộ có vẻ như không muốn chơi, vụ này có bị trừ lương không?"
"Không sao." Người con trai phía trước thờ ơ trả lời, "Người móc tiền cũng không phải cô ta, chỉ cần tiếp đãi người còn lại cho tốt là được."
Cậu con trai ngồi trên ghế sô pha không nói gì, ngáp một cái.
"Cậu buồn ngủ rồi à," Người đứng phía trước chọn xong bài hát, ngồi xuống đợi, "Giờ này mới mấy giờ, sức chơi khuya của thanh niên bây giờ tệ đến thế à? Ngày đầu tiên cậu vô làm, mau vực tinh thần lên đi, đừng để cấp trên bắt gặp."
Người kia thở dài một hơi, đứng lên duỗi thắt lưng, nói, "Có thuốc không?"
"Không, khách thì chắc là có, nhưng mà tốt nhất nên đợi người ta quay lại, đừng đụng vào túi xách của họ."
"Thôi khỏi." Cậu nói, "Tôi ra ngoài mua gói thuốc, tiện thể hóng chút gió, thật là muốn ngủ mẹ nó một giấc."
"Mau mau quay về."
Hà Lệ Chân ra khỏi phòng bao liền bưng tai chạy ra ngoài, Thương Khiết rượt theo sát gót, cuối cùng mới tóm được cô ở ngay trước cửa quán.
"Cậu chạy làm cái gì cơ chứ?" Thương Khiết hơi mập, lại còn mang giày cao gót, chạy mấy bước xong đã hụt hơi.
Hà Lệ Chân trừng mắt với Thương Khiết, "Sao cậu lại có thể đến một nơi như thế này chứ!"
Thương Khiết: "Nơi này thì sao?"
Hà Lệ Chân mím môi, do bị kích thích quá nặng, nói năng hơi lộn xộn: "Cậu tìm, cậu tìm mấy cái người....... tóm lại chúng ta cứ hãy đi trước đi đã."
Thương Khiết vất tay Hạ Lệ Chân ra, khoanh tay đứng trước mặt cô, "Tìm mấy cái người gì hả? " Tướng của cô ấy cao, đầu lại lớn, đứng như thế này, bóng của cô ấy bao trùm lên Hà Lệ Chân. "Cậu cứ sợ cái gì thế? Tớ gọi bọn họ tới hát mấy bài, uống mấy ly, đâu phải là mua bọn họ lên giường, có sao đâu chứ." Thương Khiết nhìn Hà Lệ Chân, "Tiền tớ tự kiếm về, tự tớ đi mua vui thì có gì không ổn, cậu nói xem sao cậu nhiêu đây tuổi đầu rồi mà vẫn còn chết nhát như thế hả."
Trước nay vẫn vậy, hễ Thương Khiết nổi giận, Hà Lệ Chân liền không dám hó hé, chỉ có thể cúi đầu để mặc cho cô ấy la.
"Theo tớ trở vào, cậu không thích thì để tớ kêu bọn họ đi là được." Thương Khiết nắm lấy tay của Hà Lệ Chân, Hà Lệ Chân giãy ra, nói: "Tớ không đi đâu, tớ ngửi thấy mùi trong đó là váng đầu."
"Cậu—–"
"Cậu chơi đi, tớ đợi cậu ở bên ngoài." Hà Lệ Chân quay đầu qua nhìn nhìn, chỉ một tiệm tạp hoá, nói: "Tớ qua bên đó đợi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!