Sau khi bị Diêm Nhuệ Bình và Hồ Phi rầy la, bọn Vạn Côn và Ngô Nhạc Minh có vẻ như hiền hơn được vài ngày. Ít ra thì nguyên tuần sau đó, đều ngoan ngoãn tới lớp, hơn nữa trong giờ học cũng không quậy phá.
Có một ngày trong tuần, vào giờ học ngữ văn, Vạn Côn cứ ngồi dựa vào ghế ngẩn người nhìn cái bàn học. Mặt bàn trống không, chẳng biết cậu ngồi nhìn gì nữa. Tan tiết học, Hà Lệ Chân đang đi về văn phòng, giữa đường liền nghe một tiếng gọi: "Tới đây." Sau đó có một bóng người lướt ngang qua cô, Vạn Côn đang sải bước rất rộng. Hà Lệ Chân đứng lại, nhìn thấy bóng của cậu quẹo vào một nơi. Là gian nhà kho chứa đồ hôm nọ. Hà Lệ Chân mím mím môi, đi tới đó.
Vạn Côn đợi cô ở trong gian phòng.
Hà Lệ Chân đóng cửa lại, xoay người nhìn cậu. Kho chứa đồ này cũng không khác hôm nọ bao nhiêu, ngoại trừ bụi bặm đã hơi dày hơn một chút. Vạn Côn hai tay đút trong túi, nhàn nhã đứng một bên.
Hà Lệ Chân nói: "Có chuyện gì?"
Vạn Côn nhìn cô, tuỳ tiện rút một vật từ túi sau của quần mình ra, thảy lên bàn bên cạnh. Hà Lệ Chân nhìn theo, là cuốn vở ghi chép của cậu. Cuốn vở ấy bị rơi vào tay một chủ nhân như thế này cũng thật đáng thương, chữ thì chưa thấy viết được bao nhiêu, mà đã bị giày vò không còn ra hình dáng một cuốn vở nữa, nếu không bị vo thì cũng bị cuộn lại, trông rất tả tơi.
Hà Lệ Chân nói: "Em lấy vở ghi chép ra làm gì?"
Vạn Côn chỉ chỉ cuốn vở, vẻ mặt chuẩn bị bắt chẹt vì biết mình ăn chắc: "Cô làm cô giáo kiểu gì vậy."
Hà Lệ Chân thoáng sửng sốt, "Cái gì?"
"Cô cũng quá qua loa đi." Vạn Côn ngó trái ngó phải, lạnh lùng nói, "Em viết trịnh trọng như vậy cho cô, sao cô lại có thể trả lời em hết sức tuỳ tiện, có trách nhiệm hơn một chút được không?"
Hà Lệ Chân không buồn để ý đến thái độ của cậu, ôm quy tắc sống "có sai phải sửa" của mình, đang cẩn thận nhớ lại nội dung lời phê cô đã viết, "Ồ......." Cô nhớ ra xong, nói: "Cô bảo em ráng học đàng hoàng, phấn đấu mỗi ngày, sao lại gọi là hết sức tuỳ tiện?"
Vạn Côn bị cô làm nghẹn họng, trừng mắt tiến lên một bước.
"Em xin lỗi cô mà cô viết cho em câu đó?"
Hà Lệ Chân nhìn cậu hơi lấy làm lạ, "Bằng không thì em kêu tôi nên viết gì?"
"Em........"
Vạn Côn chợt bí, sau đó xây lưng lại, đá vào một cái chân bàn bên cạnh, tuỳ tiện nói: "Gì đi nữa cũng không phải câu như vậy."
Hà Lệ Chân nhìn cậu, cậu thiếu niên đứng ngược sáng, bóng hình của cậu là một đường cong mạnh mẽ đầy sức sống. Vạn Côn giống như đang có thù với cái bàn đó, chân cứ thế mà đá rồi lại đá, Hà Lệ Chân không nhịn được, bảo cậu: "Em đừng phá cái bàn đó nữa."
Vạn Côn quay đầu qua nhìn cô một cái.
Hà Lệ Chân: "Vở ghi chép hàng tuần chỉ là để luyện viết văn, chứ thật ra cũng không có công dụng gì khác, mà cô viết cho em câu đó, thật sự là hy vọng em có thể học hành cho tốt, trải qua một quãng thời gian thật vui vẻ. Với lại, cô cũng sẽ không ứng phó qua loa với em, bởi vì trong mắt cô, tất cả các em đều như nhau."
"Ồ?" Vạn Côn bất chợt nhướn mày, Hà Lệ Chân thản nhiên đứng đó dưới ánh mắt "ông đây đếch tin" của cậu. Tâm trạng của Vạn Côn đột biến, cứ như là đang cầm chứng cứ, rút từ trong túi ra một cuốn vở, ném lên bàn.
"Vậy em này thì sao?"
Hà Lệ Chân nhìn theo, cuốn vở ghi chép ấy được giữ gìn rất kỹ lưỡng, chỉ bị hai vệt dơ còn rất mới, trông có vẻ như là do Vạn Côn mới làm ra. Trên giấy bao tập ghi tên của chủ nhân — Ngô Uy.
Hà Lệ Chân bất chợt cảm thấy răng mình hơi đau.
Vạn Côn nhìn Hà Lệ Chân chằm chằm, không nói câu nào, giống như đang đón xem sự hoảng loạn của Hà Lệ Chân sau khi lời "nói dối" của cô bị lật tẩy. Hà Lệ Chân hít sâu vào một hơi, nói: "Tại sao em lại đi lấy vở ghi chép của người khác." Không đúng, câu hỏi của cô nên đi vào chi tiết hơn một chút —- "Vở ghi chép đã được trả về rồi, vở của Ngô Uy đáng lý ra phải nằm trong tay em ấy, em làm thế nào mà nó lại vào tay em."
Vạn Côn chẳng để ý tẹo nào đến lời chất vấn của Hà Lệ Chân, chỉ cuốn vở ấy nói: "Lời phê của cô dành cho nó rõ ràng là đến cả trăm chữ, viết cho em thì chỉ có tám chữ, cô còn dám bảo là không qua loa ứng phó với em."
Hà Lệ Chân: "Có phải là em đã bắt nạt Ngô Uy?"
Vạn Côn: "Vậy mà còn có mặt mũi nói coi mọi người đều như nhau."
Phen này Hà Lệ Chân đã nổi giận. Cô đập tay chát xuống cuốn vở trên bàn một cái.
"Tôi hỏi em có phải là đã bắt nạt Ngô Uy không!"
Vạn Côn cũng lên cơn, lấy tay dùng sức, chiếc bàn bị cậu vất văng ra cách đó một mét, hai cuốn vở trên bàn rớt xuống đất, làm bay lên một lớp bụi. Cậu bước hai bước, đến đứng trước mặt Hà Lệ Chân, sắc mặt vừa xấc láo vừa hung hãn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!