Chương 15: (Vô Đề)

"Hết rồi?"

"Hết rồi."

"Em ăn chưa no."

"Ăn chưa no cũng hết rồi."

"......."

Hà Lệ Chân nhìn Vạn Côn, cảm thấy cậu có vẻ đầy hứng thú với kiểu đối thoại vô bổ này, thật tình có thể tiếp tục nói mãi đến khuya. Hà Lệ Chân vội vàng phanh lại, buông đũa, nói: "Vậy đợi lát nữa về nhà tìm chút gì ăn thêm đi."

Vạn Côn gật gù, "Được." Thế là cậu buông đũa, ngồi trên ghế ngó Hà Lệ Chân ăn.

Hà Lệ Chân bị cậu nhìn đến mất tự nhiên, nói: "Em đi về đi."

Nét mặt của Vạn Côn một khắc đó xìu hết xuống, sau đó cậu thản nhiên gật đầu, nói: "Được."

Cậu đứng lên, cầm cặp từ một bên ghế sô pha, Hà Lệ Chân nói: "Mang luôn chỗ thuốc còn dư theo."

Vạn Côn không nói gì, cũng không lấy thuốc, khoác cặp lên một bên vai xoay người đi ra cửa, chả buồn nói một câu tạm biệt. Cửa bị cậu trở tay hất, sập luôn khoá xuống.

"......"

Không biết có phải do bị ảnh hưởng tâm lý, Hà Lệ Chân cứ có cảm giác như cú sập cửa đó hơi khiến người ta bị chấn động.

Hà Lệ Chân quay đầu tới quay đầu lui, lặp đi lặp lại cả mấy lần, sau cùng đập đôi đũa xoạch xuống mặt bàn.

Đây là đang làm gì?

Dộng cửa? Bày đặt làm mình làm mẩy với cô?

Cô chạy ngược chạy xuôi cực như gì, thay cậu trả nợ, cứu nguy cho cậu, rồi còn tốt bụng nấu cơm cho cậu. Đối với một giáo viên có trách nhiệm đến vậy, cậu lại còn làm mình làm mẩy với cô?

Hà Lệ Chân không thể nào tin được, thở phù một hơi, cảm thấy uất đến no luôn rồi.

Hôm sau đến lớp, Hà Lệ Chân ngạc nhiên phát hiện Vạn Côn và Ngô Nhạc Minh đều đi học. Nhưng họ đeo cặp theo cô vào lớp cùng một lúc, cảm giác thì như là cố tình canh me để cùng tới chung.

Ánh mắt của Vạn Côn giao với của Hà Lệ Chân ngay cửa lớp, sau đó làm như không nhìn thấy cô, đi thẳng vào trong. Hà Lệ Chân cảm thấy buồn cười, vào lớp xong ôm sách đứng lên bục giảng, mở sổ điểm danh, điểm danh xong, cô nói: "Hôm qua cô hơi khó chịu, không đi dạy, hôm nay sẽ học liên tiếp hai tiết, bù luôn cho bài của hôm qua."

"Cô khó chịu ở đâu thế ạ~." Phía cuối lớp, Ngô Nhạc Minh không đứng dậy, ngồi trong ghế, giọng thì kéo ra rõ dài. Vạn Côn ngồi bên cạnh đang khoanh tay, cứ thế nhìn Hà Lệ Chân. Hà Lệ Chân lập tức nhận ra, Ngô Nhạc Minh tới lớp quậy, là theo chỉ đạo của Vạn Côn.

Hà Lệ Chân nhìn Ngô Nhạc Minh, nói: "Em quan tâm đến cô, cô rất cảm ơn em, nhưng hiện giờ đang trong giờ học, xin em chú ý đến kỷ luật một chút."

"Vâng ạ~~~" Ngô Nhạc Minh lại gân cổ gào lên.

Học sinh xung quanh muốn cười nhưng ráng nhịn, nhất thời bầu không khí trong lớp rất kỳ cục.

Hà Lệ Chân không muốn đi đôi co, cầm xấp bài thi lên nói: "Đây là bài thi từ hôm trước, những câu hỏi trong bài thi đều là những bài thơ cổ thường hay xuất hiện trong các kỳ thi đại học những năm gần đây, bài của các em cô đã chấm xong rồi, vẫn còn một số vấn đề, hôm nay sẽ giảng giải bài thi một lượt. Các em mở bài thi, trang đầu tiên, chúng ta hãy nhìn câu hỏi thứ nhất, ai có thể—–"

"Ầm—–!"

Hà Lệ Chân nói tới giữa chừng, phía sau lớp vang lên một tiếng ồn chấn động, cả lớp đều quay xuống nhìn, chiếc ghế của một nam sinh ngồi hàng chót có vẻ như bị mất thăng bằng, đổ ngửa ra sau.

Hà Lệ Chân bước tới, kéo cậu bé lên, "Không sao chứ?"

Nam sinh đó tên là Châu Hiểu Đan, ôm đít đứng lên, liếc Ngô Nhạc Minh bên cạnh một cái, hình như nói câu gì đó. Ngô Nhạc Minh đang nhai kẹo cao su, lạnh mặt nhìn cậu ta. Châu Hiểu Đan cúi đầu, nói: "Không sao ạ."

Hà Lệ Chân cũng không ngốc, cô quay qua nhìn Ngô Nhạc Minh, Ngô Nhạc Minh mau mắn đổi thành một bộ mặt bé ngoan: "Cô ạ? Sao thế ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!