Vạn Côn ngồi trên tảng đá một đêm, Hà Lệ Chân cứ nhìn cậu một đêm. Nửa đêm về sau, Hà Lệ Chân buồn ngủ chịu hết nổi, đầu cứ thế mà gật gù, ý thức cũng hơi mơ hồ, đã bắt đầu không nhìn thấy bóng người của Vạn Côn nữa, chỉ có thế thấy được đốm lửa của điếu thuốc lập loè trong đêm.
Vạn Côn hút thuốc không nhanh không chậm, đến giữa khuya, đã hút hết nguyên bao thuốc lá.
Hà Lệ Chân xuôi theo đốm lửa tàn lụi, cuối cùng cũng rũ đầu say ngủ.
Giấc ngủ này của Hà Lệ Chân rất không yên ổn, thoáng cái đã tỉnh. Khi cô tỉnh dậy, liền phát hiện mình đang nằm ngủ trên một chiếc giường phản cứng. Đầu hơi nhức, cô chậm rãi ngồi lên. Bên cạnh chiếc giường có một chiếc ghế sô pha cũ, lúc Hà Lệ Chân ngồi dậy, liền nhìn thấy Vạn Côn đang ngủ vùi trên sô pha. Hà Lệ Chân ngó trái ngó phải, căn phòng này rất nhỏ, nhìn ngoài cửa sổ, mảnh sân chính là mảnh sân đêm qua, vậy đây chắc là nhà của Vạn Côn.
Cô xuống đất, tìm thấy túi xách của mình, xem mấy giờ. Sau đó cô lấy di động, rón rén ra khỏi cửa, đứng ngoài cửa gọi một cú điện thoại. Sáu giờ sáng, chủ nhiệm Tưởng còn chưa thức giấc, điện thoại reng hồi lâu mới có người bắt, giọng nói bên kia rất ngái ngủ.
"....... A lô? Cô Hà?"
Hà Lệ Chân khẽ giọng nói: "Xin lỗi, thầy chủ nhiệm, mới sáng sớm đã đánh thức thầy, tôi là Hà Lệ Chân."
"Ừ, không sao, có chuyện gì thế?"
Hà Lệ Chân: "Hôm nay, hôm nay tôi không được khoẻ, có thể xin nghỉ nửa ngày được không ạ."
"Không khoẻ? Bịnh rồi à?"
Hà Lệ Chân dày mặt nói dối, "Có lẽ vậy......."
"Không sao, đến lúc đó chuyển lớp là được. Cô ráng nghỉ ngơi, sức khoẻ quan trọng."
"Vâng, cảm phiền thầy."
Bỏ điện thoại xuống, Hà Lệ Chân về phòng, mắt vẫn lo nhìn di động, bất chợt phát hiện một đôi giày vải xuất hiện trong tầm nhìn. Cô ngước đầu, Vạn Côn đang đứng ngay trước mặt. Hà Lệ Chân trợn mắt, nói: "Sao em không phát ra tí âm thanh nào hết vậy."
Vạn Côn cúi đầu nhìn cô, không nói gì.
Hà Lệ Chân liếc chiếc giường, nói: "Đêm qua là em đưa cô về?"
Vạn Côn nực cười, lạnh mặt nhìn cô, nói: "Đúng vậy, em đâu thể nào giống một số người, dắt về nhà xong lại đuổi đi."
Hà Lệ Chân cứng đờ, sau đó cãi. "Hai chuyện có thể đem so sánh với nhau sao! Bản thân em đã làm ra chuyện gì em không biết à?" Cô nói rồi nhìn thấy Vạn Côn đang mở miệng tính nói gì, lập tức chặn lời châm chọc của cậu, "Không nói đến chuyện đó nữa, em cũng quên nó đi."
Vạn Côn đứng bất động, nhìn thẳng vào mắt cô, Hà Lệ Chân bỗng không dám ngẩng đầu. Cô bước tới, lấy túi xách của mình, nói: "Cô đi đây, em nhớ quay về đi học."
Hà Lệ Chân toan mở cửa ra, trên cánh cửa chợt có một bàn tay, ấn cửa đóng lại. Hà Lệ Chân không ngoái đầu, nói: "Vạn Côn, buông tay, cô phải quay về."
Giọng của Vạn Côn ngay trên đỉnh đầu cô, chậm rãi trầm thấp, nghe không ra tâm trạng.
"Nhà ông nghèo, cô xem thường, có phải không."
Thoáng một khắc nào đó, trái tim của Hà Lệ Chân thắt lại, nhớ đến hết thảy những tình cảnh và phỏng đoán mà xót xa lòng. Cô im lặng một lúc rồi mới nói: "Đúng là có rất nhiều chỗ cô xem thường em, nhưng độc nhất một điều không phải, chính là nghèo khó." Vạn Côn không nói gì, hai người cứ đứng như vậy hồi lâu, Vạn Côn từ từ buông tay. Hà Lệ Chân mở cửa muốn đi ra, Vạn Côn nắm lấy cổ tay cô, lôi cô vào lại trong phòng.
"Vạn Côn —–!"
"Cô đợi ở đây, em đi gọi xe." Vạn Côn bình tĩnh để lại một câu nói, người đã rời đi.
Hà Lệ Chân nhìn theo bóng lưng cậu qua cửa sổ đang khuất dần trong sân. Cô lại trông thấy từ căn phòng kế bên xuất hiện một người. Là cha của Vạn Côn, Vạn Lâm. Sau khi Vạn Lâm bước ra, ông dọn dẹp một hồi trong sân, rồi len lén nhìn về phía phòng của Hà Lệ Chân. Có thể là ông ta không ngờ Hà Lệ Chân đã dậy, còn đang đứng nhìn thẳng vào mặt ông, nên ông ta lập tức quay đầu đi chỗ khác.
Hà Lệ Chân vừa mới định gật đầu chào ông ta một cái, ông ta đã đi ra khỏi sân. Cô nhìn mảnh sân vắng vẻ, chợt có cảm giác hình như Vạn Côn đã dặn cha cậu trước đó, bảo ông đừng tới tìm cô. Còn mẹ cậu ta đâu? Hà lệ Chân nhớ câu mắng nhiếc của gã đầu trọc đêm qua, không khỏi phỏng đoán lung tung. Đang mải nghĩ ngợi thì Vạn Côn đã trở về. Cậu vào trong phòng, nói với Hà Lệ Chân: "Gọi được rồi, cô đợi em một chút."
Cậu lấy ra một chiếc cặp sách đeo chéo vai, nói: "Đi thôi."
Hà Lệ Chân nhìn cậu, "Em đi chung với cô?"
Vạn Côn nói: "Ừ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!