Chương 11: (Vô Đề)

Quảng trường Vũ Minh nằm trong trung tâm thành phố, là khu thương nghiệp lớn nhất của Dương Thành. Lần trước lúc Thương Khiết đến tìm Hà Lệ Chân, bọn họ đã từng tới đây ăn cơm. Hà Lệ Chân ngồi xe, tầm 9:40 đã có mặt ở quảng trường.

Kiến trúc tiêu biểu của quảng trường Võ Minh là một công trình điêu khắc được hoàn thành hồi năm 2002, mang một cái tên rất văn nghệ —– "thời gian lắng đọng," tạo hình theo phong cách hiện đại, gồm những phiến đá hình cánh quạt màu xanh lam khổng lồ chồng lên nhau, đứng gần nhìn không ra hình thù gì, đứng xa xa nhìn thì bức điêu khắc ấy giống như những đợt sóng nối đuôi nhau.

Lúc Hà Lệ Chân theo Thương Khiết đến đây ăn cơm, cô đã ngồi trên lầu 3 của một toà nhà, nhìn công trình điêu khắc ấy từ xa, cảm thấy bản thân có vẻ như hiểu được tâm tình của tác giả. Những con sóng, ngay từ khởi đầu của nhân sinh, đã chủ định có trước có sau. Chỉ cần vẫn dập dờn vỗ, chỉ cần vẫn còn tồn tại, lớp sóng sau nhất định sẽ không sao chạm được đến được lớp sóng trước.

Hà Lệ Chân ngước đầu nghĩ ngợi vẩn vơ. Vì là cuối tuần, người qua lại trên quảng trường rất đông, xung quanh đông vui tấp nập. Nhìn lâu một hồi cổ bị mỏi, Hà Lệ Chân vừa vặn cổ vừa nhìn quanh, liền trông thấy Vạn Côn. Cô cảm thấy Vạn Côn cũng đã nhìn thấy cô, tuy lúc đi đường cậu vẫn luôn cúi đầu, nhưng hướng cậu đi không lệch một chút nào, đang thẳng tiến ngay đến trước mặt cô.

Trông cậu có vẻ như đã khỏi bịnh rồi, mặc một bộ quần áo vận động màu đen, gọn gàng linh hoạt, càng làm nổi bật vai rộng eo thon chân dài, hơi thở của thanh xuân giống như một ngọn thông xanh mướt. Chỉ có điều ngọn cây này mọc hơi lệch một chút. Hà Lệ Chân nhìn Vạn Côn đang nghênh ngang tiến đến gần, giống y như một tên du côn, lưng thì chả bao giờ thẳng được lên, uổng cho một thân hình đẹp. Lúc cậu đã đến gần, Hà Lệ Chân nghiêm nét mặt, đợi cho cậu đi đến trước mặt, cô hít sâu vào một hơi, chuẩn bị lên tiếng.

"Em—–"

"Đi theo em, đứng đây làm gì." Vạn Côn thuận tay tóm lấy cánh tay của Hà Lệ Chân, đi qua bên kia.

Hà Lệ Chân vùng tay, lùi ra sau mấy bước, nghiêm túc nói: "Vạn Côn, em đứng yên!"

Vạn Côn cười cười với cô, hai tay đút túi, còn thật sự đứng yên trước mặt cô.

"Hử?"

Hà Lệ Chân sa sầm nét mặt, nói: "Em đã viết cái gì trong vở ghi chép!"

Vạn Côn nói: "À, cái đó hả, không phải là cô đã thấy rồi sao."

Hà Lệ Chân nói: "Em không nên đùa giỡn kiểu này, cô cảnh cáo em, em mà như thế nữa, cô sẽ—–"

"Cô sẽ thế nào?" Vạn Côn hơi khom người ghé trước mặt Hà Lệ Chân, nói: "Mách với Hồ Phi? Hay là sẽ nói ra chuyện em đi làm?"

Cậu nói đến đây, mạch đề tài của Hà Lệ Chân liền xoay chuyển, hỏi cậu: "Có phải em vẫn còn làm việc ở chỗ đó?"

Vạn Côn đứng thẳng người, nhìn bãi cỏ bên đường như chẳng có chuyện gì xảy ra. Bãi cỏ không được sạch sẽ cho lắm rất nhiều người qua đường xả rác đầy lên.

Hà Lệ Chân âm thầm công nhận lời nói của Thương Khiết, bảo: "Em vẫn còn làm ở đó, vậy thì em đừng trách cô báo cho nhà trường biết."

"Được thôi." Vạn Côn nói với vẻ bất cần.

Hà Lệ Chân thoáng sửng sốt, Vạn Côn gần như biết chắc rằng Hà Lệ Chân sẽ không nói chuyện này ra. Cậu lại nắm lấy cánh tay của cô, "Không phải là cô muốn em đừng đùa giỡn sao, vậy cô đi coi phim với em."

"Cái gì?" Hà Lệ Chân chả hiểu đầu cua tai nheo.

Vạn Côn cười xấu xa, nói: "Coi phim thì em không viết lung tung trong vở ghi chép nữa."

Hà Lệ Chân hơi hoảng loạn, "Vạn Côn em đừng có gây chuyện nữa!" Cô vùng vẫy giằng ra, Vạn Côn chợt hít mạnh vào một hơi, vịn vào cây cột kế bên, khom người xuống.

"......" Hà Lệ Chân nhìn cậu, "Em sao thế?"

Vạn Côn nhíu chặt mày, trên trán đổ mồ hôi lạnh, cậu quay đầu qua nhìn cô, mắng một tiếng: "Mẹ kiếp, lưng tôi còn chưa lành, cô định cho bố đây đau chết à!"

Hà Lệ Chân nắm chặt túi xách trong tay đứng chết trân. Do chột dạ, cô không đi so đo với chuyện Vạn Côn nói năng vô lễ với mình. Vạn Côn mặc quần áo vận động, cổ kéo cao, Hà Lệ Chân nhìn không ra tình hình vết thương, nhưng vẫn lầm bầm một câu: "....... Xin lỗi."

Vạn Côn đợi cho đỡ đau, đứng thẳng người lên lại, nói với Hà Lệ Chân: "Chỉ coi một bộ phim thôi, giao lưu tìm cảm giữa cô trò, có gì ghê gớm đâu."

Hà Lệ Chân vẫn còn đang lo nghĩ đến vết thương của Vạn Côn, thì đã bị cậu lôi vào rạp.

"Cô đợi chút, em đi mua vé." Vạn Côn để Hà Lệ Chân đứng yên một chỗ, Hà Lệ Chân gọi cậu hai tiếng, cậu không trả lời. Lúc Vạn Côn quay lại, trong tay là một ống bỏng ngô, đặt lên bàn.

"Vạn Côn....." Hà Lệ Chân gạt ống bỏng ngô cậu mới đặt xuống qua một bên, nói: "Cô cảm thấy chúng ta thật sự phải nói chuyện một chút."

Vạn Côn ngồi vào ghế, cậu không thể dựa lưng ra sau được, ngồi chúi người ra phía trước, khuỷu tay gác lên đùi, ngẩng đầu nhìn cô, uể oải hỏi: "Muốn nói chuyện gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!