Chương 1: (Vô Đề)

Tám rưỡi tối.

Hà Lệ Chân bước xuống xe buýt ngó đồng hồ đeo tay, thấy mình tới không sớm cũng không trễ. Đang trong tháng Tám, khí trời oi oi. Hạ Lệ Chân đeo túi xách đứng đợi ở ngã tư đường Tây Kinh. Cô đứng một hồi, dần dần thừ người. Ánh mắt đờ đẫn rơi trên ngã tư đường, xe cộ giăng như mắc cửi, đèn xanh đèn đỏ thay nhau chuyển màu, người đến người đi dáng vẻ hối hả.

Đang lúc cô vẫn còn thừ người ra, bỗng nghe có tiếng còi xe, sau đó là một tiếng gọi—-

"Lệ Chân!"Hà Lệ Chân giật mình ngoái đầu, một chiếc xe hơi màu đỏ đang đỗ bên lằn đường kế cô. Cửa sổ xe mở xuống phân nửa, bên trong hiện ra vẻ mặt tươi cười của Thương Khiết.

"Tới đây mau!" Cô ấy nói, "Chỗ này không đậu xe được đâu."

Hà Lệ Chân nghe xong, vội vàng chạy tới, đi vòng qua bên kia, ngồi vào vị trí phó lái. Thương Khiết rồ ga cho kịp vài giây của lượt đèn xanh này để băng qua ngã tư trước mặt.

"Đợi lâu rồi hả, xin lỗi, chỗ tớ ngay trước khi ra khỏi cửa lại vướng một chút việc."

"Không có." Hà Lệ Chân nói, "Cũng không đợi lâu lắm, tớ cũng chỉ mới vừa tới."

Thương Khiết vừa trông chừng xe vừa quay qua đánh giá Hà Lệ Chân một cách hơi khoa trương, Hà Lệ Chân bị cô ấy nhìn đến phát ngượng, nói: "Cậu lo lái xe đi kìa, nhìn tớ làm gì."

"Tớ nhìn xem tình trạng của cậu ra sao." Thương Khiết nói, rồi gật gù, "Cũng còn được, trông không đến nỗi bị đả kích lớn lao gì."

Hà Lệ Chân cười nói, "Có thể xảy ra chuyện gì chứ."

Thương Khiết một tay cầm vô lăng, mò trong túi xách bên mình ra một hộp thuốc lá, ngậm lấy một điếu thuốc rút ra, rồi lại dùng một tay mò bật lửa mồi thuốc, lúc nhả khói thì hơi mở hé cửa sổ xuống một chút. Hà Lệ Chân quay đầu qua nhìn cô ấy, dù biết là vô hiệu nhưng cũng không khỏi khuyên một câu:

"Cậu bớt hút thuốc đi."

Thương Khiết cười cười, nói: "Bớt không được, nghiện rồi."

Hà Lệ Chân cũng biết là khuyên cô ấy không xong, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Tớ cũng không biết cậu sợ cái gì." Thương Khiết ngó kính chiếu hậu, dáng người của Hà Lệ Chân hơi gầy đi. Cô không trả lời, Thương Khiết búng tàn thuốc ra ngoài cửa sổ, nói: "Tự mình đi làm chuyện đồi bại bị bắt quả tang, thằng chả còn chột dạ hơn cả cậu, một cơ hội tốt như vậy mà cậu cũng không biết lợi dụng."

Hà Lệ Chân vẫn không nói gì, nhìn ánh đèn neon chớp qua ngoài cửa sổ.

Thương Khiết nói một hồi, giọng điệu lạnh đi, dáng vẻ nói chuyện làm ăn chỉ huy công việc hàng ngày bắt đầu lộ ra.

"Thằng chả chỉ hù doạ cậu một chút, coi xem phản ứng của cậu ra sao, nào ngờ ngay cú đầu tiên cậu đã đỡ không nổi. Không đúng, không phải là cậu không đỡ nổi, cậu căn bản chẳng hề đỡ, tớ thiệt là phục cậu luôn." Thương Khiết cau mày, đầu mày xuất hiện lằn rãnh rõ sâu.

"Vụ này nếu mà để lọt vào tay tớ, trong ba ngày là có thể làm thằng chó lãnh đạo nhà cậu quỳ mọp, ít nhất cũng phải để nó tìm người đưa cậu tới một trường trọng điểm, giờ thì hay rồi, nhét cậu vào cái xó khỉ ho cò gáy, Dương Thành là thành phố cấp huyện đúng không, cậu —–"

"Được rồi." Hà Lệ Chân ngắt lời cô ấy, "Thôi mà."

"Thôi?" Thương Khiết hơi rít lên, "Nếu cậu thích chạy tới cái xó đó làm cô giáo thì cứ việc! Tớ bất bình giùm cho cậu cậu còn kêu tớ thôi!"

Hà Lệ Chân thấy cô ấy sắp nổi nóng, vội vàng dỗ dành, "Được rồi được rồi, cậu đừng nóng. Cậu cũng biết tớ nhát gan, không giống cậu."

Thương Khiết vẫn còn cau có, ngón tay kẹp điếu thuốc quơ lung tung, hung hăng nói: "Cái mặt này của cậu, sau này thế nào cũng bị thiên hạ đè đầu đè cổ đến chết!"

Hà Lệ Chân kiên nhẫn dỗ dành thêm một hồi, tính khí của Thương Khiết bao năm nay, cô đã quen rồi. Bọn họ là bạn từ thời cấp 3, nhưng Thương Khiết chưa học hết trung học đã nghỉ, ra ngoài làm mướn, cả mười năm nay một mình lăn lộn, mở được một xưởng quần áo, coi như là một thương nhân thành công. Hà Lệ Chân làm bạn với Thương Khiết từ thời cấp 3, cũng là người bạn duy nhất từ thời còn là học sinh.

Đầu đuôi của câu chuyện hôm nay rất đơn giản. Cách đây không lâu Hà Lệ Chân vô tình bắt gặp một thầy giáo chủ nhiệm có quan hệ mờ ám với một nữ giáo viên thực tập từ nơi khác tới, cô vốn định làm như không nhìn thấy gì, đáng lẽ không có gì, nhưng lão chủ nhiệm kia lại trông thấy cô lúc ấy. Sau đó, bọn họ cũng đểu không nói gì với nhau, Hà Lệ Chân tưởng là chuyện coi như là xong, kết quả hôm qua nhận được tin, cô đã bị lão chủ nhiệm ém tới làm giáo viên ở một trường trung học hạng bét của một thành phố cấp huyện.

"Đừng đi." Thương Khiết nói, "Tự mình tìm chỗ."

"Tớ không có chút bối cảnh nào, muốn tìm một chỗ tốt để dạy rất khó khăn." Hà Lệ Chân nói, "Chỗ kia, dẫu thế nào đi nữa, cũng là một trường học chính quy. Tớ cũng đang cần việc gấp......"

Giọng Hà Lệ Chân càng nói càng nhỏ đi, Thương Khiết không khỏi liếc trắng mắt cô một cái. Hà Lệ Chân không muốn nói về chuyện này nữa, đổi đề tài: "Phải rồi, cậu hẹn tớ đi đâu đây?"

Nghe câu hỏi này của cô, Thương Khiết cười, liếc Hà Lệ Chân một cái, nói: "Đương nhiên là đi mua vui, giúp cậu giải sầu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!