Kỷ Minh Nguyệt lại lần nữa ngẩn ra.
… Đi dạo phố?
Ngày mai cô đúng là không có việc gì, nhưng vốn đang chuẩn bị nằm dài trên giường cả ngày.
Chính là muốn ngủ đến chiều, tùy tiện ăn một chút, sau đó nằm trên sofa lướt điện thoại, lại nằm trên giường ngủ đến tối, sau đó ra ngoài kiếm ăn, một buổi sinh hoạt hoàn hảo.
Thời Thần thật sự muốn cùng cô đi dạo phố? Sao lại không nói trực tiếp với cô?
Đang lúc Kỷ Minh Nguyệt nửa tin nửa ngờ thì nhìn thấy Thời Thần đặt điện thoại xuống, mở miệng: "Chị Minh Nguyệt, chị… Chiều mai có việc bận không?"
"…" Kỷ Minh Nguyệt dừng một chút, lắc lắc đầu, "Không có việc gì."
Thời Thần nhanh chóng nói tiếp: "Thật đúng lúc.
Chị Minh Nguyệt, chị có thể cùng em đi dạo phố không? Quân Diệu sắp tổ chức đại hội thể thao, hẳn là chị cũng cần mua vài bộ đồ thể dục chứ?"
Nói như vậy cũng không sai.
Hơn nữa, Kỷ Minh Nguyệt thật sự không có biện pháp cự tuyệt cặp mắt to tròn lấp lánh kia của Thời Thần.
Cô nhịn đau mà gác lại một buổi sinh hoạt hoàn mỹ, gật gật đầu: "Được."
Lúc đồ ăn được bưng lên, Thời Thần gắp một miếng đậu phụ vào bát của Kỷ Minh Nguyệt: " Chị Minh Nguyệt, chị nếm thử đi, cái này rất ngon."
Kỷ Minh Nguyệt nếm một miếng, giơ ngón cái tán thưởng.
Thời Thần: "Lại nói tiếp, anh trai em làm đậu phụ cũng rất ngon, đáng tiếc là bình thường anh ấy không làm cho em ăn, nói là quá phiền toái."
"Nhưng anh trai em ấy mà, ngoại trừ có đôi khi rất phúc hắc thì cũng không có khuyết điểm gì quá lớn."
Nghe Thời Thần nói nào là "phúc hắc", rồi "một bụng suy nghĩ xấu", Kỷ Minh Nguyệt nhịn không được tò mò: "Anh trai em rốt cuộc đã làm gì với em, mà em lại… Oán niệm như vậy?"
Rõ ràng là cô cảm thấy Tạ Vân Trì rất tốt, giống như lần trước có sét đánh, cô giữ Tạ Vân Trì ở lại, còn rủ anh xem phim, Tạ Vân Trì đều đáp ứng.
Nhắc tới đề tài này, oán niệm của Thời Thần lập tức gia tăng.
Thời Thần: "Vào lúc nghỉ đông, em và bạn trai không có ở gần nhau.
Nhà của bọn em đi Tahiti nghỉ phép, sau đó anh trai em chụp ảnh em mặc đồ bơi, kết quả còn cầm điện thoại của em đăng lên vòng bạn bè, sau đó thiết lập chỉ mình Từ Lâm Thanh thấy được."
(Tahiti: một hòn đảo ở phía nam Thái Bình Dương)
Kỷ Minh Nguyệt: "Phụt."
Cô nhìn vẻ mặt sầu khổ của Thời Thần, liên tục xua tay, "Ngại quá, chị không phải cố ý."
Nhưng thật sự quá buồn cười.
Thời Thần nhắc tới chuyện này liền nhịn không được lẩm bẩm, "Chị nói xem, sao trên đời lại có một người… lòng dạ thâm sâu như vậy? Anh trai em nhìn bên ngoài rõ ràng là rất ôn nhu thiện lương, kết quả… Chậc."
Tuy rằng đã nghe Thời Thần kể mấy chuyện anh trai cô bé làm ra, nhưng Kỷ Minh Nguyệt cũng không để trong lòng.
Rốt cuộc thì sự yêu thích của cô dành cho Tạ Vân Trì đã cực kỳ lớn, Tạ Vân Trì ở trong lòng cô chính là một người toàn diện, trong ngoài như một, là một người cực kỳ tốt.
Kỷ Minh Nguyệt cùng Thời Thần ở chung một chỗ rất vui vẻ, chẳng sợ thời gian quen biết chưa lâu, ngồi ăn cơm với nhau lại có rất nhiều việc để nói.
Tuy rằng Thời Thần nói về rất nhiều chuyện, nhưng được một lúc đề tài lại quay lại với Tạ Vân Trì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!