Hôm qua, Tô Phong Ngâm ở trong phòng nghỉ ngơi, nhớ lại chuyện ban ngày, Yến Quy Chi chẳng làm gì sai cả, mình tự nhiên nổi giận một trận, may mà người kia tính tình tốt, nhường nhịn mình.
Tô Phong Ngâm cũng hiểu được mình đã sai, nghĩ cách để xin lỗi người kia, nghĩ đi nghĩ lại, nàng bất giác mỉm cười. Nàng ở Đồ Sơn từ trước đến giờ sống rất tùy hứng, không hề kiêng dè ai, nào ngờ có một ngày chính mình cũng trở nên gò bó như vậy, không còn giống chính mình nữa.
Tô Phong Ngâm nằm gục trên bàn, một tay v. uốt ve những bông hoa Giải Ngữ màu hồng nhạt, miễn cưỡng nói: "Yến Quy Chi, thật sự là một cái oan nghiệt."
Tô Phong Ngâm ngồi thêm một lúc, thấy Yến Quy Chi vẫn chưa về, liền gọi Nguyệt Hạo đến hỏi: "Quy Chi vẫn còn ở thư phòng xử lý công việc của tộc sao?"
Nguyệt Hạo nói: "Tộc trưởng vừa mới ra ngoài."
"Ra ngoài? Đi đâu?"
Tô Phong Ngâm nhìn ánh trăng, định đi tìm, đi đến cạnh cửa, rồi lại nói: "Thôi, Nguyệt Hạo, tìm cho ta một cái bình hoa và một cái hộp đến đây."
"Vâng."
Nguyệt Hạo đi không lâu thì quay lại, cầm trên tay hai thứ đồ đưa cho Tô Phong Ngâm, Tô Phong Ngâm nhận lấy, đem bó hoa Giải Ngữ nhận được ban ngày tỉa cành cắt lá rồi cắ. m vào bình hoa.
Đang định sắp xếp những bông Giải Ngữ màu hồng nhạt mà Yến Quy Chi đưa cho thì bên ngoài có tiếng động, Tô Phong Ngâm nghe Nguyệt Hạo kêu lên: "Tộc trưởng."
Tô Phong Ngâm tạm thời đặt hoa xuống, đi ra ngoài, thấy Yến Quy Chi đang tới, tay cầm vài cành Giải Ngữ, hoa lá tươi tốt.
Yến Quy Chi thấy Tô Phong Ngâm đi ra thì hỏi: "Làm sao còn chưa nghỉ ngơi?"
Tô Phong Ngâm vốn định nói 'Đợi ngươi trở về', nhưng nhìn thấy Quý Bạch Lộ ở phía sau thì đổi ý, chỉ hỏi: "Nguyệt Hạo nói ngươi đi ra ngoài?"
Yến Quy Chi nói: "Hôm nay thời tiết rất tốt, thấy chỗ đó hoa Giải Ngữ nở rộ, toàn là những bông loại tốt, nở rất đẹp, nên ta hái thêm mấy bông, Bạch Lộ cần dùng thuốc nên ta đã đưa cho nàng ấy, còn lại ba cành ta định đưa cho Đại tẩu và tỷ tỷ."
Tô Phong Ngâm: "..."
Yến Quy Chi gọi: "Phong Ngâm?"
Tô Phong Ngâm lùi lại một bước, bước vào phòng, tay nắm lấy cánh cửa, mạnh tay đóng sầm lại, nhốt ba người ở bên ngoài.
Yến Quy Chi: "..."
Quý Bạch Lộ ngạc nhiên hỏi: "Quy Chi, nàng giận rồi?"
Yến Quy Chi nhất thời bối rối, chỉ biết lắc đầu.
Đúng lúc Yến Tu Linh đi về phía này, thấy động tĩnh ở đây, chạy đến xem thì vừa vặn nhìn thấy cảnh Tô Phong Ngâm đóng cửa trước mặt Yến Quy Chi.
Yến Tu Linh đến hỏi đầu đuôi câu chuyện, Yến Quy Chi cũng không biết lý do, chỉ nói là Tô Phong Ngâm từ sáng sớm đã không vui, lúc ra ngoài phát kẹo mừng thì vui vẻ hơn một chút, nhưng đến giờ lại trở lại như cũ.
Yến Tu Linh trầm ngâm suy nghĩ, tự mình suy diễn lung tung, nghĩ ra được đầu đuôi câu chuyện, sau đó liền vỗ quạt giấy, nói: "Quy Chi, ngày mai ngươi đi cùng ta tới một nơi."
Những chuyện khác thì không nói thêm.
Trong phòng, Tô Phong Ngâm nghe thấy tiếng người bên ngoài đã đi rồi, nàng đi đến bàn, nhặt lấy cành hoa Giải Ngữ rồi ném mạnh xuống đất, bản thân tức giận ngồi sang một bên.
Một lát sau, Tô Phong Ngâm đến xem lại, thấy hoa vẫn còn tươi, nàng ném cũng chỉ dùng một nửa sức, không làm hoa dập nát.
Ánh sáng trong phòng chiếu vào những cánh hoa và nhành lá non, nằm trên nền đất lạnh lẽo, trông thật đáng thương. Tô Phong Ngâm cuối cùng cũng không đành lòng, cúi xuống nhặt lên, cẩn thận đặt vào hộp.
Khi Yến Quy Chi trở về, cửa phòng vẫn đóng kín. Yến Quy Chi đứng trước cửa, nhìn cánh cửa, cau mày trầm tư một hồi rồi phẩy tay áo nhẹ nhàng rời đi, đến Thiên điện nghỉ ngơi.
Một ngày sau, vào buổi tối, Yến Tu Linh dẫn Yến Quy Chi đến cổng chính của Đông Vọng Cung. Yến Nhân Trạch, Yến Thần Hoàn và Quý Bạch Lộ đã đợi sẵn ở đó.
Yến Quy Chi hỏi Yến Tu Linh muốn đi đâu, Yến Tu Linh cũng không nói, chỉ một mực kéo Yến Quy Chi cưỡi mây đạp gió, đi về phía ranh giới giữa tứ tộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!