49.
Ánh nến xuyên qua mạn trướng chiếu vào giữa giường, thông qua ánh sáng mờ ảo, Ông Cảnh Vũ nhìn Tạ Quyết ở phía trên, có chút không chân thực.
Ánh mắt Tạ Quyết tĩnh mịch, đôi môi khẽ cong lên, hàm dưới cùng yết hầu đều căng cứng.
Kiềm chế nhưng lại buông thả.
Tạ Quyết như này hoàn toàn cùng Tạ Quyết đời trước chồng chéo lên nhau.
Tạ Quyết ở hai đời rõ ràng đều là cùng một người, nhưng lại giống như không phải cùng một người, khiến Ông Cảnh Vũ có một chút mê loạn.
Nhận ra thê tử phân tâm, Tạ Quyết cúi người xuống, cắn nhẹ lên người nàng một cái.
Trong chớp mắt ấy, Tạ Quyết mặc kệ thê tử có phải từng sống ở đời trước không.
Cũng mặc kệ nàng sống ở đời kia phải chăng đã tái giá gả cho người khác.
Hắn chỉ biết là mặc kệ như thế nào, nàng của đời này là thê tử hắn, chỉ là thê tử của một mình hắn.....
Ánh trăng như nước, yếu ớt mà nặng nề.
Ông Cảnh Vũ tay đặt lên đầu, đưa lưng về phía Tạ Quyết, che không được vai tròn cùng nửa phần lưng không tỳ vết, ẩn ẩn dưới ánh nến, da thịt phát ra ánh sáng mê người.
Ông Cảnh Vũ có chút bối rối, đang muốn chìm vào giấc ngủ, sau lưng thân thể nóng hổi liền tiến đến, từ phía sau lưng ôm lấy nàng, da thịt kề sát nhau, bàn tay thô lệ ở trong chăn vuốt ve qua lại.
Tạ Quyết cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn ấm áp xuống đầu vai thê tử.
Ông Cảnh Vũ lo lắng mình mới sinh Lan ca nhi lại nối gót có thai, liền kháng cự hắn: " Thôi đi, chờ Lan ca nhi trăm ngày lại có thai lần nữa "
Nàng sợ Tạ Quyết không có vượt qua được cảnh phải chết trận ở kiếp trước, sợ hắn không thể sống tiếp được.
Động tác người phía lưng sau dừng lại, rất lâu không có động tác gì.
Sau một lúc lâu, mới hít vào một hơi thật dài, lại thở ra hơi thở trằn trọc, giọng nói khàn khàn: " Vậy ta ngày sau lại nghĩ biện pháp "
Ông Cảnh Vũ có chút mệt, cũng hàm hồ lên tiếng.
Tạ Quyết vuốt ve eo của nàng.
Cảm thấy khó hiểu, hài tử trong mộng không có, bọn hắn hình như cũng làm phu thê nhiều năm, vì sao nàng lại không có con?
Nhưng tóm lại sẽ không giẫm lên vết xe đổ, Tạ Quyết cũng không tiếp tục xoắn xuýt.
Chỉ là lấy lại tinh thần, nhìn thê tử gần trong gang tấc.
Ngay cả lúc đang thân mật, Tạ Quyết vẫn như cũ có một loại cảm giác nàng vẫn xa cách hắn như cũ.
Nghĩ đến điểm này, tay đặt ở eo nàng bỗng nhiên dùng chút lực, đem người ép càng chặt hơn.
Ông Cảnh Vũ không biết hắn nghĩ gì, chỉ coi là hắn đang kiềm chế, liền cũng tùy hắn.
Đôi phu thê một mực không nói chuyện, chỉ ôm lấy nhau.
Hôm sau.
Sắc trời dần sáng, có ánh nắng yếu ớt xuyên qua cửa sổ khắc hoa văn lọt vào trong phòng.
Lúc Ông Cảnh Vũ tỉnh lại, phát hiện Tạ Quyết còn đang ngủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!